Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao! Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.. Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay . May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may . Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng. Cha gửi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ! Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn. Dù phần con chẳng ai nhớ để dành . Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.

Tú Lệ ...Yên Bái

Tú Lệ ...Yên Bái

LỜI THÌ THẦM CỦA TRÁI TIM

16 thg 10, 2011

Tâm sự người con



Viết cho người mẹ quá cố, và người cha luôn yêu thương con!

bởi Vy Tran vào ngày 03 tháng 10- 2011 lúc 2:09 sáng
 

Mẹ! 
Con viết ra nhừng lời này chủ yếu con muốn gửi lên cho mẹ ở nơi xa kia, con thật sự xin lỗi mẹ, xin lỗi mẹ rất nhiều, mặc dù giờ đã̀ quá muộn... Mẹ luôn tự hào về con vì có nụ cười giống mẹ, sở hữu cặp mắt giống mẹ, luôn ngoan hiền, không quậy phá mặc dù con là con út và là con gái duy nhất đươc ba mẹ cưng chiều../Nhưng ngược lại con lại không cảm thấy tự hào về mẹ, có lúc con không muốn mẹ đón con đi học về chỉ vì mẹ không ăn diện, không sành điệu như những bà mẹ khác của bạn con, con còn không muôn đi với mẹ...Tại sao bây giờ con cảm thấy hối hận quá, cảm thấy mình xấu hổ cho bản thân quá mẹ ơi. Mẹ tha lỗi cho con chỉ vì lúc đó con quá khờ dại, chỉ vì lúc đó con chỉ là 1 đứa con nít đua đòi... Con đã giấu nhẹm cảm giác tội lỗi đó đến bây giờ con mới dám nói ra, con cho bạn bè con biết đươc con ngu dốt như thế nào  khi có mẹ bên cạnh mà không thấy tự hào vì mình còn mẹ...
Giờ mẹ đi rồi, đi xa rồi, con làm sao để chuộc lỗi với mẹ đây!!!


CON NHỚ MẸ..!!! nhớ da diết, nhớ đến nỗi không cầm đc nước mắt đc nữa, nhớ lúc con đau ốm mẹ luôn bên cạnh con, nhớ lúc con đòi mẹ mua gì mẹ cũng chiều con, nhớ lúc con đi học ở Saigon, hình như không có ngày nào là mẹ không đt cho con... nhớ nhiều lắm mẹ, nhớ lắm lúc mẹ bệnh mà còn vào SG thăm con, con ở trọ nhà Bác trên 1 cái gác nóng không thể chịu được, mẹ đã năn nỉ Bác bắt máy lạnh cho con, nhưng mẹ ơi con chưa kịp được nằm máy lạnh thì mẹ đã ra đi mãi mãi...
Thiệp đám cưới của con không có tên mẹ (Neang Giêng) là 1 thiệt thòi cho con, 2 anh con hạnh phúc hơn nhiều, làm ngày vui của con không trọn vẹn...mẹ không biết đâu con tự hào vì mẹ có cái tên đó ( Neang Giêng ) và là người dân tộc Khơ me đó mẹ ah. Bây giờ mẹ ở nơi xa kia hãy cố gắng sống tốt, con không muốn mẹ lo lắng cho con, con chỉ mong mẹ nhận được những gì hôm nay con tâm sự mà tha lỗi cho con mẹ nhé... Con Yêu Mẹ Giêng của con!


i
Ba! 
Thật vất vả cho ba vì bây giờ ba vừa làm cha vừa làm mẹ, mẹ mất ba mất thăng bằng, mất đi người tri kỉ sớm tối có nhau, thật là mất mát lớn với ba. Con cái ba bây giờ ai cũng có gđình riêng, nên chỉ biết nghĩ đến hạnh phúc của mình mà ít ai quan tâm đến ba, ba sông với con đó la niềm hãnh diện của con vì được chăn sóc ba, mặc dù con chưa thật sự hoàn thành tốt, nhưng con sẽ cố gắng để ba luôn nghĩ rằng con là đứa con tuyệt vời của ba, ba biết không con cũng rất hạnh phúc khi lấy được người chồng cũng yêu thương ba giống như con zậy đó, chỉ mong có vậy là con hạnh phúc rồi cho dù csong có khó khăn con cũng zui. Ba! với ba con lúc nào cũng được ba cưng chiều, nhưng ba thật rất nghiêm khắc với con nên từ nhỏ đến giờ con không phải là đứa hư hỏng...con tự hào về điều đó. Ba đừng buồn nha ba! Mọi chuyện xảy ra trong cuộc sống là do ông trời sắp đặt, là số phận mình phải gánh chịu, nghĩ như zậy ba sẽ thấy nhẹ nhõm hơn. 2 anh con không chăm sóc được cho ba, con sẽ chăm sóc cho ba, ba luôn co con và chồng con bên cạnh... Ba thay mẹ tha thứ cho những lỗi lầm con của con nha ba...Con yêu ba hơn bao giờ hết...
Mẹ ơi !!!
Giờ con ngồi đây và viết những dòng này nhưng không biết mẹ có đọc được không ?
Nhưng tất cả con chỉ muốn nói là CON YÊU MẸ lắm mẹ à!
2 người con yêu thương nhất trên đời


Vitran 
Con cảm ơn Mẹ!

Con cảm ơn mẹ...
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn ở đó.
Con cảm ơn mẹ... mẹ là người bạn đầu tiên của con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã hát cho con nghe thủa con còn trong bụng mẹ.
Con cảm ơn mẹ... vì bài hát sinh nhật mẹ hát tặng con, dẫu con bối rối không hiểu sao nước mắt mẹ tuôn rơi khi mẹ hát.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn ôm chặt con, chúc con ngủ thật ngon.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con uống dòng sữa ngọt ngào nhất thế giới.
Con cảm ơn mẹ... vì tình yêu trọn vẹn và tinh khiết mà con sẽ không bao giờ nhận được từ ai khác.
Con cảm ơn mẹ... mẹ ru con ngủ bằng những câu chuyện cổ tích hàng đêm.
Con cảm ơn mẹ... mẹ kể con nghe truyền thuyết chị Hằng, chú Cuội ở trên cung trăng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã nhằn chuối mớm cho con ăn và nói: "Măm măm...", rồi dỗ dành: "Ngon
không?"
Con cảm ơn mẹ... dẫu bận rộn, mẹ vẫn dành thời gian để chơi với con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ cho phép con được tự tắm một mình, con thích lắm. (Với điều kiện mẹ phải luôn ở bên ngó chừng).

Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ để dầu gội đầu rơi vào mắt con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cắt móng tay cho con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con cách dùng thìa và không rầy la khi con làm bẩn sàn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã thêu tên con lên chiếc áo đến trường.
Con cảm ơn mẹ... mẹ mua cho con chiếc cặp sách mới tinh.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã ở đó khi lần đầu tiên trên biển, con bơi.
Con cảm ơn mẹ... mẹ bỏ việc để cùng con đi học buổi đầu tiên.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã ở đó, nhất quyết bảo rằng con đẹp đẽ biết bao dẫu rằng trong xã hội này con chẳng bằng ai.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dẫn dắt con nhìn ra thế giới, ngay cả khi mắt con nhắm.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con bài học về lòng dũng cảm và không cần phải núp bóng bất cứ ai.
Con cảm ơn mẹ... mẹ cho phép con phát huy mọi tiềm năng có trong con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con học cách mỉm cười khi thất bại.
Con cảm ơn mẹ... mẹ giúp con nhận ra rằng biết tha thứ là vô cùng quan trọng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã làm con hiểu được không phải lúc nào nước mắt cũng là hiện thân của sự mềm yếu. 
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn bắt con phải nhớ nói lời "Cảm ơn", "Xin lỗi".
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã không ngừng nhắc nhở con rằng đôi khi im lặng là vàng. 


Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con biết những lời tán dương và những chuyện tầm phào chỉ là bề nổi hời hợt.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn tin rằng tiếng cười của con góp thêm niềm vui cho thế gian.
Con cảm ơn mẹ... mẹ chỉ cho con thấy cuộc sống vô giá trị là sống mà không có phương hướng.
Con cảm ơn mẹ...mẹ giúp con hiểu nóng giận là vô ích.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con biết bỏ qua những lỗi lầm nhỏ nhặt của người khác.
Con cảm ơn mẹ... mẹ bảo ban con rằng trước khi tin tưởng điều gì thì phải nghĩ suy cân nhắc.
Con cảm ơn mẹ... mẹ nới với con chẳng có gì quá tốt hay quá xấu, quá hay hoặc quá dở.
Con cảm ơn mẹ... mẹ giúp con hiểu thêm rằng cuộc đời này đầy ắp những trở ngại và con đừng sợ đối mặt với điều đó.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con biết suy nghĩ lạc quan và nói những lời dịu dàng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con biết mỉm cười từ trong lòng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con rằng nếu con không chịu đương đầu với nỗi bất hạnh, con sẽ không bao giờ hiểu được niềm hạnh phúc thực sự.
Con cảm ơn mẹ... mẹ cho con bài học về lòng khiêm tốn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ cho phép con lừa dối khát vọng của riêng mình.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không ngừng nhắc nhở con rằng sự tự ấm ảnh không hề giống với sự tự nhận thức. 
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã khiến con hiểu một tin đồn chỉ luôn là tin đồn và giá trị của nó không có gì khác hơn là một tin đồn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã kịp thời ngăn lời con khi con nói mà chưa suy nghĩ.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con làm việc nhanh con và không bao giờ bỏ phí thời gian vô ích.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã đặt ra những nguyên tắc sống cơ bản mà con vẫn luôn nhớ và tuân theo đến tận bây giờ. 
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho phép con được linh hoạt trong cách sống.
Con cảm ơn mẹ... khi con chưa về đến nhà, mẹ vẫn thức chờ con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ ép con trở thành bất cứ ai khác mà không phải chính con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn sẵn sàng nói lời "xin lỗi" với con dù rằng dường như điều đó không cần thiết nữa bởi con đã học được ở mẹ phẩm chất tốt đẹp của việc biết nói lời xin lỗi khi sai.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã xây đắp bầu không khí sống động đằm thắm trong gia đình mình.
Con cảm ơn mẹ... mẹ ngợi khen con và ủng hộ những thói quen tốt của con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn yêu thương con và yêu vô điều kiện.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ bỏ rơi con dù cho sâu thẳm trong lòng mẹ đau đớn biết bao.
Con cảm ơn mẹ... mẹ là mẫu người tuyệt vời nhất trong cuộc đời con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã tha thứ những lỗi tày đình của con, không cần biết mọi người có tán thành hay không.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã chấn chỉnh con mỗi khi con sắp làm điều gì sai.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã tranh luận với con mỗi khi con có những quyết định trọng đại trong cuộc sống.
Con cảm ơn mẹ... vì đã tin tưởng con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã lắng nghe con khi con chọn lựa theo ý của riêng con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã biểu lộ niềm cảm kích của mẹ khi con thành công.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã không đứng về phía con khi con sai.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn giữ lời hứa với con và chỉ cho con biết giữ lời hứa là quan trọng dường nào.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn quan tâm đến những hoạt động mà con tham gia ở trường.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con những lời khuyên chân thành thẳng thắn để dẫn đường cho con thấy thế giới này là gì và như thế nào.
Con cảm ơn mẹ... mẹ bảo cho con biết rằng con nên nhìn thế giới từ những góc độ khác nhau để có thể thấy và hiểu được nó ít ra là trong phạm vi nò mà con có thể sống hạnh phúc.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con bầu không khí tự do.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã mong đợi những điều đẹp đẽ nhất ngoài sức của con dù mẹ hiểu rõ thực lực của con như thế nào.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã luôn bình tĩnh khi con rối tung lên.
Con cảm ơn mẹ... chỉ với những thông điệp ngắn gọn mẹ vẫn chuyển tải được hết những gì mẹ thật sự muốn nói với con.
Con cảm ơn mẹ... đã luôn dạy con rằng phần thưởng xứng đáng sẽ chỉ dành cho những ai luôn nỗ lực không ngừng.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã mặ bộ váy đẹp nhất trong lễ tốt nghiệp của con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn dạy con biết yêu thương những con thú nuôi và động vật hoang dã.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã cùng con đi dạo trong vườn và bảo con lặp đi lặ lại theo mẹ: "Cây". Rồi giải thích cho con hiểu cây quan trọng như thế nào đối với thế giới này.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn nói với con rằng "mẹ yêu con nhất trần đời"
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ mãi nói với con rằng tinh yêu của mẹ lớn hơn bầu trời và cánh tay dang rộng, bởi giờ đây con hiểu rằng những thứ đó là không có giới hạn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ đói khi con chưa no.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ lạnh khi con chưa ấm.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn ủng hộ con làm những điều mà con lựa chọn.
Con cảm ơn mẹ... không bao giờ mẹ quay lưng lại với con.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã thuyết phục con rằng có thể con không phải là người tuyệt vời nhất nhưng dù gì đi nữa con sẽ luôn nhận được tình yêu mà con có được.
Con cảm ơn mẹ... vì ngàn lần mẹ bảo con rằng được có con ở bên là mẹ hạnh phúc nhất.
Con cảm ơn mẹ... ấm áp biết bao khi mẹ vẫn mỉm cười lẫn với nước mắt rơi lúc con gặp thất bại.
Con cảm ơn mẹ... vì ánh mắt an ủi.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã bảo con rằng mẹ sẽ yêu người con yêu nhiều như con yêu.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã chỉ cho con thấy rằng tốt gỗ hơn tốt nước sơn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn nói rằng con là người duy nhất có thể điều khiển cuộc sống của riêng mình.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con tránh xa thói ích kỉ và chỉ cho con thấy hậu quả của nó khủng khiếp đến chừng nào.
Con cảm ơn mẹ... vì lời khuyên quí báu mà con luôn ghi nhớ - rằng nếu con không chịu đi bước thứ nhất, thì sẽ không hề có bước thứ hai và sẽ không có bất cứ thành công nào.
Con cảm ơn mẹ... vì hết lần này đến lần khác mẹ tha thứ cho con.
Con cảm ơn mẹ... vì trên gương mặt mẹ luôn ánh lên niềm tự hào về con.
Con cảm ơn mẹ... vì cuộc sống mẹ trao cho con. Suốt cuộc đời này, con nguyện không bao giờ làm mẹ thất vọng.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ cho con hiểu rằng có những lúc cần phái biết kiềm chế.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã dạy con luyện tập cách kiểm soát suy nghĩ.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã dạy con cách điều chỉnh một thói quen.
Con cảm ơn mẹ... vì đã cho con biết làm cách nào con có thể nhận biết cảm xúc của mình và đừng quá âu lo.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã chỉ cho con cách thư giãn và hiểu được những nguyên tắc cơ bản của sự tự hiểu biết.
Con cảm ơn mẹ... 
Con muốn lấy đi nỗi ưu tư vương trong mắt mẹ.
Con muốn mẹ cảm thấy mệt khi mẹ mệt.
Từ giờ trở đi mẹ hãy để con làm tất cả mọi điều khiến cho mẹ hạnh phúc.
Con muốn mẹ được nghỉ ngơi để con chăm sóc cho mẹ.
Dẫu có vạn lời tán tụng dẫu có trăm lần hy lễ cũng không sánh bằng hải hà của Mẹ, Mẹ ơi!




 Có lẽ gom tất cả những giọt nước mắt của cả thế giới này cũng không bằng những giọt nước mắt mẹ đã khóc vì con , những giọt nước mắt vì hạnh phúc những giọt nước mắt vì đau buồn
Có lẽ gom tất cả những hy sinh của mọi người trên thế giới này cũng không bằng sự hy sinh , hy sinh cả đời mẹ cho con

Có lẽ vì như thế nên mới biết tình cảm và sự hy sinh mẹ dành cho con lớn lao như thế nào
Có bao giờ bạn chạy đến bên mẹ và ôm mẹ thất chặc để ngưởi được mùi mồ hôi từ cơ thể mẹ vì sự lao động không mệt mỏi chỉ để mong kiếm đc những đồng tiền để nuôi con khôn lớn không ?
Có bao giờ bạn hôn lên đôi mắt mẹ để nếm đc vị mặn của những giọt nước mắt , những giọt nước mắt đã rơi vì vui sướng khi thấy con nên người cũng như những giọt nước mắt buồn phiền khi con lầm đường lỡ bước không ?
Có bao giờ bạn nắm chặc lấy đôi bàn tay gầy guộc của mẹ để hiểu ràng bàn tay đó đã luôn đưa đường dẫn lối cho con suốt cuộc đời này không ?
Nếu bạn có được cái hạnh phúc còn có mẹ ở bên cạnh thì bạn hãy biết trân trọng điều đó mà cố gắng sống và làm 1 người thật tốt vì trên thế giới này chẳng có 1 tình cảm nào thiêng liêng bằng tình cảm mẹ dành cho con đâu 
Chiếc dép còn lại
 (Sưu tầm)

10 thg 10, 2011

Già mà không già






 Anhdepblog.com
 

PHOTOBYCONGLY
Tôi là người thích chụp ảnh, điều thú vị nhất của tôi là đi du lịch đến rất nhiều nơi. Có những vùng đất mà nếu không yêu nghề ảnh, có lẽ ngay trong giấc mơ, tôi cũng không nghĩ mình có thể đặt chân tới. Mỗi vùng đất đều chứa đựng trong tôi nhiều kỷ niệm vui buồn. Trong góc máy của mình, tôi lưu dấu nhiều hình ảnh của những địa danh mà ngày xưa mình mơ tưởng nay đã thành hiện thực.

Với suy nghĩ cá nhân mình, tôi nghĩ tuổi đã lớn cần phải có “máu” thích tìm tòi, khám phá những điều hay đẹp của cuộc sống để giới thiệu cho bạn bè. Lòng ham muốn, cái lời lớn nhất đối với tôi là được đi, được cảm nhận vẻ đẹp đặc trưng của mỗi vùng miền, tính cách và cuộc sống của con người nơi đó. Ngoài ra, sức khỏe cũng là một yếu tố rất quan trọng,tôi ước mong sao có sức khỏe đễ tạo kho ảnh của mình nhiều hơn nửa

Cuộc sống này cũng vậy… Ở đâu đó ngoài kia là những người có thể giống ta. Ở đâu đó ngoài kia là những người có thể rất khác ta. Có người ưa tụ tập với bạn bè để uống cf hay chén chú chén anh. Có người mê mải rong chơi mãi mê chụp ảnh. Có người chỉ thích nằm nhà để đọc sách. Có người thích chơi với tiên .Có người sưu tầm vài tin tức hay ngồi diễn tả ra vẻ thông thái .Có người say công nghệ cao. Có người mê đồ cổ. Có người phải đi thật xa đến tận cùng thế giới thì mới thỏa nguyện. Có người chỉ cần mỗi ngày bước vào khu vườn rậm rạp sau nhà, tìm thấy một vạt nấm mối mới mọc sau mưa hay một quả trứng gà tình cờ lạc trong vạt cỏ là đủ thỏa nguyện rồi. Tôi nhận ra rằng, hai sự phấn khích đó có thể rất giống nhau. Cũng giống như người ta có thể phản ứng rất khác nhau khi đứng trước thác Bản Giốc hùng vĩ,

Thác Bản Giốc (Cao Bằng)

người này nhảy cẫng lên và ghi nhớ cảnh tượng đó suốt đời, nhưng cũng có người nhìn nó và nói: “Thác lớn nhỉ?” rồi quên nó đi ngay sau khi trở về nhà mình. Sao ta phải lấy làm lạ về điều đó? Sao ta phải bực mình về điều đó? Sao ta lại muốn rằng tất cả mọi người đều phải nhảy lên khi nhìn thấy thác Bản Giốc?
Chúng ta vẫn thường nghe một người tằn tiện phán xét người khác là phung phí. Một người hào phóng đánh giá người kia là keo kiệt. Một người thích ở nhà chê bai người khác bỏ bê gia đình. Và một người ưa bay nhảy chê cười người ở nhà không biết hưởng thụ cuộc sống…Chúng ta nghe những điều đó mỗi ngày, đến khi mệt mỏi, đến khi nhận ra rằng đôi khi phải phớt lờ tất cả những gì người khác nói, và rút ra một kinh nghiệm là đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng.

Chiều về nắng tắt bên sông
Xa nghe bìm bịp não nùng khóc than 
Sương giăng lãng đãng cuối làng
Trời xa con nhạn lẻ đàn bơ vơ


9 thg 10, 2011

Cám ơn

Tại sao người Việt Nam ít nói “cảm ơn”?
TT - Đọc bài “Các bạn ít nói xin lỗi” trên mục Trong mắt người nước ngoài (Tuổi Trẻ ngày 14-10-2008), tôi thấy cần phải tự phê là người VN mình cũng rất ít khi nói “cảm ơn”. Chuyện này cứ lặp lại nhiều lần, và gần như là một thói quen cố hữu của người Việt nên tôi xin kể câu chuyện sau đây để mọi người cùng suy nghĩ.




 Anhdepblog.com


Hôm ấy chúng tôi đến công ty sớm hơn mọi ngày. Buổi họp sắp bắt đầu, mọi người lấy viết, máy tính, sổ tay đặt lên bàn. Anh phụ trách kỹ thuật lo chỉnh máy chiếu LCD cho màn hình được rõ nét. Ai cũng gấp gáp.
Kevin, giám đốc marketing, đứng dậy đi lấy nước. Trước khi ra cửa anh hỏi: “Các bạn có ai uống gì không? Tôi mang vào cho”. Cả phòng họp gồm các giám đốc phòng ban, kẻ trả lời có, người trả lời không bằng thứ tiếng Anh trôi chảy mà họ vẫn nói hằng ngày. Tuy nhiên chỉ có một trong số gần mười câu trả lời đó có kèm theo tiếng “cảm ơn”.
Chiều hôm ấy, Kevin nói với tôi: “Mình thấy bị sốc và lấy làm rất lạ là tại sao người VN không nói cảm ơn. Hồi sáng, người nói “yes” thì thiếu “please”, còn người trả lời “no” thì không kèm theo chữ “thanks”.
Tôi cười buồn. Tuy không phải tất cả đều như thế nhưng phải công nhận là nhận xét nói trên hoàn toàn đúng. Đối với người nước ngoài, khi ai đó tỏ ra muốn giúp đỡ gì cho mình thì ta nên cảm ơn ngay, không phụ thuộc vào việc có nhận sự giúp đỡ đó hay không. Với người VN, từ nhỏ trẻ em không được hướng dẫn rõ ràng như vậy.
Tôi xin ví dụ bằng hai câu chuyện có thật và thường xảy ra hằng ngày:
1. Bé Hoa nghe tiếng chuông liền chạy ra mở cửa. Bác Liên đi chợ về một tay xách giỏ thức ăn, tay kia cầm chiếc bánh bao hỏi bé Hoa:
- Con ăn bánh bao không?
- Dạ không, con ăn sáng rồi.
Đối với chúng ta như thế là đã quá lễ phép, không cần bắt bẻ gì nữa. Vì thế, bé Hoa sẽ không nói cảm ơn với bác Liên hay bất kỳ ai khi bé không nhận quà.
2. Hôm nay toàn thể giáo viên lên quận họp. Hương loay hoay dắt chiếc xe Attila ra cửa, Quân từ trên cầu thang chạy xuống nói vọng ra:
- Xe nặng đấy, để anh dắt ra cho.
- Được rồi, cảm ơn anh.
- Ôi, sao lại nói cảm ơn. Em khách sáo quá!
Thế đấy! Chữ cảm ơn bị từ chối và chữ khách sáo lại bị dùng sai.
Vì quan niệm như thế nên chúng ta ngại nói lời cảm ơn và dẫn đến hình ảnh không hay trong mắt của người nước ngoài. Liệu mình có thể làm được gì để giúp cải thiện hình ảnh đó không? Tôi nghĩ rằng có thể.
Hãy dạy cho con trẻ biết nói cảm ơn từ khi còn nhỏ, cả lúc nhận lẫn lúc từ chối lời mời. Việc này tuy nhỏ nhưng tôi tin rất quan trọng trong việc hình thành nhân cách của trẻ em, nhất là giúp trẻ tránh được thái độ vô ơn. Trong thế giới đẹp đẽ này, bao nhiêu phần được xây bằng những điều to tát, bao nhiêu phần được xây từ những cái nhỏ nhoi? Tôi nghĩ rằng núi lớn non cao cũng rất cần hoa cỏ, biển rộng sông dài cũng không thể thiếu suối khe. Viết lên những dòng tâm sự trên, tôi chỉ muốn chúng ta cùng góp sức để làm đẹp cho đời từ những phần nhỏ nhoi đó, điều đó vừa sức với tôi cũng như đa số mọi người.
HOÀNG MẠNH HẢI (P.12, Q.Tân Bình. TP.HCM)

8 thg 10, 2011

TẦM NHÌN SINGAPORE

SINGAPORE - THÀNH PHỐ VƯỜN

Tầm nhìn của Singapore là xây dựng đất nước thành một khu vườn chung của mọi người, mảng xanh là một phần trong đời sống của người dân, nhiệm vụ tạo nên môi trường sống tốt nhất với mảng xanh tuyệt hảo, các khu vui chơi nghỉ ngơi giải trí tiện ích qua sự tham gia của cộng đồng. Tổng cục công viên quốc gia(N parks) quản lý công viên và mảng xanh đô thị và ý tưởng thành phố vườn được thực hiện xuyên suốt từ những năm 60 đến nay với những chiến lược theo từng thập niên.
[http://agriviet.com]
1. Chiến lược thành phố vườn thập niên 60:

- Singapore xanh và sạch
- Trồng cây ven đường
- Tạo nên những công viên và khoảng không gian mở
2.Chiến lược thành phố vườn thập niên 70:
- Quy hoạch trồng cây ven đường
- Trồng nhiều cây có màu sắc như: bông giấy, kèn hồng, đầu lân…
- Các dự án đặc biệt trồng cây, dây leo trên trụ đèn, tường chắn, cầu vượt…
- Trồng cây trong bãi đậu xe.
- Ban hành luật công viên cây xanh.
3. Chiến lược thành phố vườn thập niên 80:
- Trồng cây căn trái như xoài.
- Chuyên biệt hoá các công trình vui chơi giải trí.
- Cơ giới hoá và số hoá: xe tưới nước, máy cắt cỏ…
- Trồng cây đa màu sắc, có mùi hương
  •  
- Ban hành luật bảo tồn cây xanh.
4. Chiến lược thành phố vườn thập niên 90:
- Công viên cân bằng sinh thái như công viên thiên nhiên
- Công viên theo chủ đề như: CV bờ biển đông, CV đồi Telok Blangal, Khu đự trữ ngập nước Sungei Byloh, vườn thực vật quốc gia Singapore.
  •  
- Phân loại công viên:
+ CV vùng: CV Bishan.
+ CV thành phố: CV Marina, CV Istana
  •  
+ CV nơi ở, khu dân cư
  •   

+ Hệ thống kết nối CV, hành lang xanh, có thể đi xe đạp, đi bộ dọc theo cá kênh thoát nước, đường ven biển.
  •  
- Các công trình tiện nghi nghỉ ngơi,vui chơi giải trí, các tượng đài, khám phá thiên nhiên.
- Cải tạo nâng cấp các công viên cũ: CV Mt Faber, CV West coast
- Tạo đường đi bộ râm mát: đường Orchard.
5.Từ thành phố vườn đến thành phố trong vườn: tiến trình có 3 cực
- Phát triển hạ tầng xanh
- Biến Singapore thành cổng kết nối thông tin của ngành làm vườn
- Kích hoạt sự yêu thích sở hữu, đam mê mảng xanh của cộng đồng Kết nối khối liên minh 3 ps: public, private, people: nhà nước, tư nhân, cộng đồng.
5.1. Phát triển hạ tầng xanh.
- Cây xanh ven đường như xương sống của thành phố vườn.
- Mở rộng công viên quốc gia Singapore.
- Xanh hóa tầng cao: sân thượng, balcon, mái nhà, vách đứng…
  •   
- Tạo cảnh quan cây xanh dọc sông, kênh, rạch.
  •  
- Tạo đường kết nối công viên, hành lang xanh năm 2007 – 74km.
5.2. Biến Singapore thành cổng kết nối thông tin của ngành làm vườn.
- Tổ chức lễ hội hoa Singapore
- Giải thưởng cho các thiết kế cảnh quan công viên xuất sắc; lần đầu tiên trên thế giới các nhà thiết kế đạt giải tụ họp tại Singapore, với trên 200.000 khách trong vòng 10 ngày.
- Dự kiến tổ chức hội nghị Lan quốc tế năm 2011.
- Nuôi dưỡng các tài năng và ngành công nghiệp làm việc tại chổ
+ Quy hoạch tổng thể công nghiệp cảnh quan
+ Tái thiết và huấn luyện kỹ năng
+ Hội đồng công nghiệp cảnh quan Singapore
+ Chứng chỉ và kỹ năng hành nghề
- Thách thức
+ Kích hoạt và nâng cao hình ảnh ngành công nghiệp
+ Nâng cao sức sản xuất
+ Cải thiện kỹ năng hành nghề
- Thử nghiệm các ý tưởng mới
+ Trung tâm quản lý đô thị và môi trường xanh
+ Khám phá các kỹ năng huấn luyện ở những lĩnh vực mới
- Cải thiện hiệu quả và năng lực kỹ thuật
  •   
+ Quản lý cây xanh
+ Trồng cây bụi có hoa ven đường
+ Thiết kế thành phố vườn
+ Hiểu được mục đích và nhận thức sử dụng công viên
  •  
5.3. Kết nối 3 Ps: public, private, people: nhà nước, tư nhân, cộng đồng
* Quỹ thành phố vườn
* Chương trình tình nguyện xanh
* Các nhóm cộng đồng, trường học, các tầng lớp dân cư
* Công ty tư nhân: HSBC, Exxon, Shell, Keppel group, Timberland…
- Kết nối nhà nước nhà nước
+ Trình diễn kỹ năng của nhân viên
+ Khuyến khích cộng đồng tham gia
+ Nâng tầm trung tâm sinh thái và mảng xanh đô thị
  •  
- Kết nối tư nhân

+ Quỹ thành phố vườn do Lý Quang Diệu làm chủ tịch
+ Sự tham gia hợp tác và đóng góp của các công ty tư nhân: HSBC, Exxon, Shell, Keppel group, Timberland, công ty Bayan Tree holdings  đóng góp 100.000 đô lể lập quỹ nghiên cứu cây.
- Kết nối cộng đồng
+ Chương trình trồng cây (plant-A-Tree program do bà Me ka ni sáng lập, với khẩu hiệu “Mỗi công viên là khu vườn của tôi”, mỗi người đều có thể góp sức vào đó. Những ngày lễ, đám cưới hay sinh nhật có thể trích tiền để đóng góp trồng cây 200 đô Sing/cây, chương trình không chỉ góp tiền, mọi người có thể tham gia trực tiếp hay gián tiếp.Thường được tổ chức vào chủ nhật cuối của tháng
+ Chương trình tình nguyện xanh, 200 nhóm làm vườn, có thể tham gia chăm sóc, trồng cây.
TS. LÊ MINH TRUNG biên dịch
theo SHUAN HOCK SEONG
Ủy ban Công viên Quốc gia Singapore
http://Congviencayxanh.Com.v

- CÓ LÒNG NHÂN - Nhưng không có thói quen giữ lời hứa



 Ăn rau không chú ơi?
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
- Ăn hộ tôi mớ rau...!

Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.

- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!

Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.

Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

- Rau này bà bán bao nhiêu?

- Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.

Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

- Sao chú mua nhiều thế?

- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.

Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...

-Nghỉ thế đủ rồi đấy!

Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.

Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.

Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:

- Bà bán rau chết rồi.

- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.

- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.

- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.

Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.

Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!

 Link: http://agriviet.com/home/threads/67129-Truyen-ba-ban-rau#ixzz1aFwbdmrC

Con,
Bác vừa khen cử-chỉ của người thanh-niên: Trở lại mua rau. Nhưng sau đó bác giật mình với lời anh ta dặn bà cụ sẽ trở lại lấy rau, sau khi đã trả tiền!

"Vô hình trung" bà cụ bị lãnh trách-nhiệm : - Chờ giao mấy bó rau cụ đã lấy tiền rồi!

Đây là người thanh-niên :
- Có lòng nhân.
- Nhưng không có thói quen giữ lời hứa.
Do đó, đã giết một bà cụ nghèo, chất-phác!

Anh Khánh + Công Lý + Thành . 12-24 tháng 9-2011

Gia đình con trai Trưỡng của tôi
SINH NHẬT TAKATRAN cháu nội ông LÝ