Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao! Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.. Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay . May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may . Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng. Cha gửi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ! Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn. Dù phần con chẳng ai nhớ để dành . Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.

Tú Lệ ...Yên Bái

Tú Lệ ...Yên Bái

LỜI THÌ THẦM CỦA TRÁI TIM

Hiển thị các bài đăng có nhãn TÂM SỰ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TÂM SỰ. Hiển thị tất cả bài đăng

12 thg 11, 2011

Cảm ơn cuộc sống




CÓ ĐÔI LÚC


Có đôi lúc, tôi sợ sự cô đơn khủng khiếp, mất phương hướng, hoảng lọan.

Nhưng giờ đây cảm tôi thấy cô đơn cũng không hẳn là xấu, sống trên đời đâu phải lúc nào cũng vui vẻ giữa bao người, sẽ có những lúc lòng thấy trống trải.

Và lúc ấy...

Sự cô đơn làm tôi mạnh dạn hơn, hòa đồng hơn với những người xa lạ, để lấp đi nỗi cô đơn ấy.

Nhận ra được giá trị thực sự của yêu thương của những người bạn, những người thân sẵn sàng đến bên  khi tôi  nói rằng “Tôi đang cô đơn”

Thấy tự do khi chỉ có 1 mình , học được cách vượt qua mọi chuyện khi chỉ có 1 mình...

Và những lúc cảm thấy cô đơn thì lại nhận ra rằng thực sự tôi không cô đơn...

Cám ơn những người đã bỏ mặc, đã để ta với nỗi đau mà không đến bên, để những lúc ấy mới nhận ra ai mới là người thật lòng với mình.


Cám ơn những người bạn ở ngay cạnh bên, không toan tính, không lọc lừa....

Cám ơn những con người xa lạ đã đi bên cạnh, không  nói, không cười, không có những cái nắm tay, không 1 ánh mắt; chợt đến rồi vội đi  nhưng lại làm tôi  thấy không lạc lõng. Vì tin vẫn có sự sống tồn tại quanh đây ngoài bản thân tôi...

Cám ơn ai đó... vì mỗi lúc cô đơn đã làm tôi nhớ đến. Giúp tôi học được cách biết tin, biết chờ đợi, biết  hy vọng một điều gì đó tốt đẹp hơn.

Cám ơn cuộc sống vì đã có những giây phút cô đơn, để những lúc bạn bè vây quanh lại được cảm nhận hạnh phúc trọn vẹn, 1 hạnh phúc thật ấm áp mà không bao giờ có thể bị mất đi hay xóa nhòa...

Và lúc ấy tôi nhận ra rằng sự cô đơn bắt nguồn cho hạnh phúc.

8 thg 11, 2011

NỔI LÒNG



<span class=

 Tôi sinh ra, lớn lên, trưởng thành và một ngày nào đó sẽ từ giã cõi đời này cũng trong những vòng tay.
Ngày tôi sinh ra, tôi được đặt trong vòng tay mẹ. Sau cơn vượt cạn, thân thể mẹ đau đớn, rã rời, nhưng vòng tay vẫn mềm mại và ấm áp.
Rồi tôi lớn lên trong vòng tay của mẹ, trong những buổi trưa mẹ hát ru tôi ngủ. Mẹ gầy yếu lắm nhưng vòng tay mẹ ôm tôi chặt lắm. Mẹ bảo ôm chặt để con không bị giật mình thức giấc.
Tôi không may mắn được như các bạn vì cha tôi là Bộ Đội Nam tiến quê Quãng Bình ,sau hiệp định 1954 phải rời xa Mẹ con tôi,để về lại Miền Bắc,lúc đó tôi 4 tuổi.
Một mình Mẹ tôi nhọc nhằn nuôi dạy dỗ tôi, trong vòng tay ấm áp của Mẹ. 


Cái cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non
Chàng đi xa vợ xa con
Chàng đi đến tận nước non Quãng Bình
Chân đi nhưng dạ dùng dằng
Nửa nhớ Quãng Bình, nửa nhớ vợ con!
Và tôi tiếp tục trưởng thành cũng ở trong vòng tay Mẹ. Tay Mẹ yếu ớt, chai sạn vì những vất vả đời thường. Mẹ thường bế con về giường mỗi khi tôi ngủ gục trên ghế hay chỗ nào đó trong nhà. Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ cảm giấc lâng lâng khi được Mẹ bồng trong giấc ngủ mơ màng.

Tôi đi học và vô tư sống trong vòng tay bạn bè. Tôi thường ngắm nhìn bức ảnh chụp hồi nhỏ; bạn thân đang vòng tay ôm tôi dưới cổng trường, miệng hai đứa đều cười tươi. Tình bạn thật ấm áp làm sao.

Tôi bước vào đời, không thể tránh khỏi những vấp váp sai lầm trong thời gian vợ chồng tôi sống với nhau.Đến năm 1974 tôi gặp nàng Duyên là người bạn đời của tôi, nàng về sống với gia đình chồng không người thân quen "làm dâu xứ lạ",tôi là người con độc nhất trong gia đình,tình cảm nàng dâu và Mẹ chồng luôn bất hòa để vẹn toàn đôi đường nàng luôn bi thiệt thòi vì thương chồng không lời hờn trách ,vui buồn một mình cam chịu chưa được bao lâu thì năm 1975 đất nước thay đổi,bao nhọc nhằn,vất vả đến với gia đình tôi.Và vòng tay Duyên người tôi yêu đã dang rộng, chở che và giúp tôi đứng vững trước sóng gió của cuộc đời. Vòng tay ấy cũng là nơi tôi ngả vào tìm sự cảm thông, chia sẻ và truyền cho tôi hơi ấm của tình yêu và hạnh phúc những năm tháng ngắn ngủi của vợ chồng tôi ."Giờ nàng đả bỏ tôi đi"bởi một cơn bịnh ngặt nghèo vô phương cứu chửa .
Đó là ngày 01-12 năm Mậu Tí (hưởng dương 54T)

Những đêm thao thức vì một người thân quen nào đó vừa ra đi, tôi chợt nghĩ tới những vòng tay sẽ ôm tôi khi tôi lìa đời. Thế nhưng những vòng tay ấy có ấm áp đến đâu thì cũng không thể xua đi sự giá lạnh của cái chết. Những lúc nầy, tôi chợt thèm đến một vòng tay bè bạn,và dang tay với những người cần tôi cảm thông, chia sẻ như bạn Mỹ Đào. Người hạnh phúc nhất là người đêm đến hạnh phúc cho nhiều người khác. Tôi không chắc mình có đem lại hạnh phúc thật sự đến bạn bè hay không, nhưng tôi tin là mình đã làm được điều gì đó cho bạn bè. Và chỉ riêng ý nghĩ đó thôi cũng làm tôi cảm thấy hạnh phúc.

Bờ vai là chỗ dựa tin cậy để tìm sự cảm thông và an ủi ở lứa tuổi gần đất xa trời. Còn vòng tay lại xoa dịu nỗi đau và chia sẻ niềm hân hoan. Vòng tay có thể nói thay những lời nói mà đôi khi ta không cần phải thốt thành lời:” Mình hiểu được tâm trạng của bạn!”,” Duyên ơi anh nhớ em vô cùng!” ,” Cứ khóc đi để vơi hết những buồn đau!”, hay “Duyên rất quan trọng với anh !”,"Bạn bè rất quan trọng với tôi mong các bạn hãy cảm thông nổi mất mác của tôi"…Và mỗi khi nhận được những thông điệp ấy từ vòng tay của người khác, bạn hãy nhớ rằng bạn đang là người may mắn và hạnh phúc nhất khi người yêu thương bạn ,bạn bè bạn,còn hiện hữu.

Hãy biết trao và nhận những vòng tay, bạn nhé!
Aivi

Nỗi lòng của tôi

Ngoài song thân ra, người tôi biết ơn nhiều nhất là vợ tôi. Cuộc sống tôi có ý nghĩa hơn, sung sướng hơn, hạnh phúc hơn nhờ vợ khôn ngoan dịu dàng. Phần nàng, thì luôn luôn: "Em chỉ muốn làm cái bóng nhỏ và âm thầm bên đời anh thôi". Duyên chưa hề đọc kinh điển, nhưng nàng đã biết chọn chỗ ngồi thấp nhất để được nâng lên cao nhất trong lòng chồng con.


Nầy bạn của tôi ơi!!!
Sự hụt hẩng của tôi làm các bạn mệt nhòa ,là vậy đó bạn ạ !! ..Giờ nầy trên con đường tôi đi ,với tâm trạng thiếu cân bằng ,tôi sẻ cố để bạn đừng suy nghỉ mà diễu cợt tôi .Tôi chỉ mong mình không phải là đề tài cho các bạn diễu cợt ,sự nhận định có thể là thiển cận ,tôi cố chống cự lại bị xô ngã ,tại sao vậy bạn .?!! tôi không cần các bạn quan tâm đến điều đó, mỗi người đều có ý nghỉ riêng của mình trên đầu ba bốn thứ tóc .Ai có thể nói thế thái nhân tình ta hiểu hết đâu.

Ai đó nói gì về tôi hả ??... cũng có thể họ nói tôi chết mê chết mệt ăn không ngon ,ngủ không yên , ba chìm bảy nỗi ,chín lênh đênh về người ấy .Nay tôi tỏ rỏ với lòng mình trên mạng để các ban hiểu thêm về tôi hơn.

Ngày dài mỏi mệt!!, tìm đến các bạn chỉ để vơi đi muộn phiền ,uống tách ca pê ôn chuyện củ, nói cười vui vẻ cho ngày chóng qua,đêm nhiều mộng mị, niềm vui nổi buồn hiện diện trong tôi vô trật tự ,có những lúc ngồi thẩn thờ như người không hồn, ưu tư nuối tiếc về bạn đời của mình ,lại bị bạn nghỉ sai ,cười đùa châm chọc tự cho mình là nhà thông thái nhìn xa hiểu rộng,cái gì cũng biết, tôi không biết là vô tình hay hữu ý mà làm tim tôi đau nhói ,tự thấy mình có lỗi với người đả khuất. Đây không phải là lời than van,mong các bạn hiểu cho rằng,hãy để tôi yên ,tôi mệt mỏi lắm rồi bạn ơi!!...Chỉ vì tôi là người đàn ông xấu số nhất trong đám bạn hiện tại, khó mà tìm được bạn đồng cảm với mình, hiểu được mình .Ở Sài Gòn cũng vậy ăn uống say sưa nhớ gì đến tôi mà cứ lôi tôi vào cuộc, gọi điện về cho tôi bằng thái độ đùa cợt lố bịch, "Về Đà Nẵng sợ nó đánh"câu nói nầy cứ lặp đi lặp lại thành điệp khúc ,không bao giờ quên ,cho dù có nhiều lần tôi bộc bạch nói rỏ cho các bạn rồi,nhưng bạn có tôn trọng tôi đâu,nay tôi phải chuyển tải nổi lòng của mình,chúng ta củng nên hiểu rằng đó chỉ lời đùa nghịch nhưng xét thấy bạn của mình không thích thì không nên đùa dai,bạn có nghỉ là các bạn xúc phạm tôi không? hay là nói đùa cho vui để đỡ say,hay nhỉ !!!..


Tôi cũng khẳn định với các bạn rằng ,khó có thể ai thay thế Duyên của tôi, nết na hiền hậu quý trọng,lể phép với bạn của chồng ,cả một đời tận tụy với chồng con,kể cả những lúc nàng đang bệnh hoạn,luôn lo lắng cho tôi,một,hai câu  đều gọi .Anh Lý của em,tôi luôn tự hào về cách cư xử của vợ tôi,đối bạn bè chồng,gia đình bên chồng luôn chu toàn mọi việc với tấm lòng nhiệt tình không so đo tính toán,luôn là người bạn chung thủy,vui buồn có nhau "Duyên ơi !!..Anh luôn yêu thương và nhớ đến em"

Bạn ơi !!..Nổi đau,sự mất mác đả làm tôi sực tỉnh,nhìn lại mình tôi có nhiều lỗi lầm khi sống với nàng ,đến giờ mới biết cái có trước mắt không thấy trân trọng, khi vuột khỏi tầm tay mới thấy hối tiếc và ân hận ,dòng hồi ức trong lòng tôi luôn tuôn trào ,tôi có nhiều trang mạng cá nhân gia đình,giáo dục con cháu ,hồi ký về người vợ yêu thương của mình v..v...Để giải bày, chỉ mong sao ở phương trời xa xôi đó nàng tha thứ cho tôi.
 
Cũng có đôi lần ,tôi đem tâm trạng của chính tôi,ân cần khuyên các bạn là cái hiện hữu phải biết gìn dử ,chỉ mong các bạn đừng bao giờ vấp phải lỗi lầm như mình , để cả một đời ân hận.Tiếc thương muộn màng.


Cuối cùng tôi nghỉ.Ai..! ?...Không ai có thể thay thế được NHÀ TÔI


Chiếc dép còn lại
Tôi thương vợ tôi nghĩa tình trước sau vuông tròn
Tôi thương vợ tôi tính tình ngay thẳng hiền ngoan
Tôi thương vợ tôi không lượt là sa hoa gấm nhung
Tôi thương vợ tôi biết yêu chồng thương con hết lòng


Dẫu thế nào đi nữa
Dẫu thế nào đi nữa, hãy bỏ qua những điều làm bạn bị xúc phạm, bị tổn thương hay những điều bất công mà người khác có thể đối xử với bạn để tiếp tục sống theo cách mà bạn cho là tốt và đúng nhất. Như thế, dẫu bất cứ lúc nào, và bất kể điều gì có thể xảy ra, bạn vẫn luôn ngẩng cao đầu và không bao giờ phải hổ thẹn hay hối tiếc khi đối diện với lương tâm của chính mình.

<span class=

6 thg 11, 2011

NỔI MUỘN PHIỀN

CHIẾC DÉP CÒN LẠI



Thứ bảy, 25/04/2009 22:25
Bài thơ tình anh viết tặng cho em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng tha thiết
Những vật tầm thường cũng viết được thành thơ.

Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau.

Cùng bước, cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc vào chiếc kia.

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng sẽ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh.

Đôi dép vô tri khăng khít bước song hành
Chẳng hứa hẹn mà không hề giả dối
Chẳng thề nguyền mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.

Không thể thiếu trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên trái phải
Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung.

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!

Sổ tay thơ
Đôi dép của Nguyễn Trung Kiên:
Đôi dép là một bài thơ hiện đại, dù về mặt thể loại nó vẫn tuân thủ nghiêm ngặt theo cách gieo vần truyền thống. Tại sao hiện đại? Bởi nó không sử dụng cách so sánh giống người trước.
Trước kia, nói về sự bền chặt của tình yêu đôi lứa người ta thường ví von, rằng: “Đôi ta làm bạn thong dong / Như đôi đũa ngọc nằm trong mâm vàng”; hoặc “Đôi ta như thể con tằm / Cùng ăn một lá, cùng nằm một nong”; hoặc “Đôi ta như bấc với dầu / Khêu ra cho rạng kẻo sầu tương tư”... Ở đây, tác giả Nguyễn Trung Kiên mượn hình ảnh... đôi dép! Tưởng gì! Cái đôi dép ấy bình dị quá, phổ biến quá và thậm chí còn... “tầm thường” nữa.
Chính vì thế, ngay từ tựa bài thơ cũng đã tạo sự tò mò ở người đọc.

Và rồi người đọc đã không dứt khỏi mạch thơ được bởi ở bài thơ này, tác giả trình bày vấn đề bằng phong cách trầm tĩnh và nghe ra có lý lắm. Thứ nhất, tác giả khẳng định: “Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết / Những vật tầm thường cũng có thể thành thơ”. Về nguyên lý văn học điều này không sai; về tình cảm con người thì đó là sự thật, không thể chối cãi.
Sau những câu thơ đề cập đến sự cần thiết không thể tách rời của hai chiếc dép, tác giả buông câu thơ thật hay: “Nếu ngày nào một chiếc bị xa lìa / Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng”. Cái hay của câu thơ giống như cú sút quyết định của cầu thủ sung sức trên sân bóng. Cú sút căng đến nỗi thủ môn của đối phương suýt “bật tim ra ngoài”. Nhưng vẫn chưa lọt lưới. Tại sao như vậy? Tại thiếu yếu tố bất ngờ. Sự đoán định như thế trong bài thơ này vẫn chưa là những câu thơ hay nhất.
Từ khổ thơ kế tiếp, tác giả mới bắt đầu so sánh hình ảnh đôi dép với chuyện tình của “anh và em”. Ta thấy gì? Ta thấy những lúc lứa đôi vắng nhau: “Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía / Dẫu bên cạnh đã có người thay thế / Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh”. Nghe ra bùi ngùi lắm, bởi ở đây Nguyễn Trung Kiên đã nhắc đến tình yêu như một định mệnh, một tất yếu. Đã “dép” thì phải có đôi; đã “anh” phải là “em”. Không thể nào khác được. Lẽ tất yếu ấy được thể hiện bằng hai thơ chắc nịch: “Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối / Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội”.
Chao ôi! Tình cảm của người làm thơ nồng nàn và say đắm đến vậy sao? Câu thơ đi thẳng vào óc. Để rồi từ trong sâu thẳm bật ra câu thơ thật hay: “Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại / Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung”. Câu thơ hay nhưng vẫn chưa tạo sự bất ngờ ở người đọc. Giống một cầu thủ chuyên nghiệp, Nguyễn Trung Kiên đã chọn phút 89 để bất ngờ tung một cú sút quyết định. Đó là những câu thơ không phải viết bằng lý trí mà bằng cảm xúc tột cùng: “Hai mảnh đời thầm lặng bước song song / Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc / Chỉ còn một là không còn gì hết / Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia…”. Dư vang của câu thơ ám ảnh đến lạ thường... “Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia...” Câu thơ như quấn quýt mãi trong cảm xúc của người đọc.


Đến với một bài thơ hay, có nhiều đường đến và nhiều hướng để cảm nhận. Với tôi, tôi nghĩ trong đời nếu có một người để mình da diết thương, mình cuồng nhiệt yêu, mình điên cuồng nhớ... thì đó đã là một hạnh phúc. Hạnh phúc vì tin rằng dù được hoan lạc yêu hay não nùng tình phụ thì những cuộc tình đẹp vẫn tồn tại và có thật ở trên đời. Trong suy nghĩ đó, tác giả Nguyễn Trung Kiên là một người hạnh phúc. Anh đã gieo cho bạn đọc một niềm tin như thế.
Lời nầy cho con
Nầy các con, lẻ ra ba không nên viết những dòng chữ nầy vì ba nghỉ không có sự việc gì hiện hữu mải mải,ngày hôm nay khác ngày mai ,thời gian cảnh vật mọi sự đều đổi thay ,và ba không hờn trách gì các con cả mà ba chỉ muốn các con tốt lên,nhìn xa hiểu rộng, có như vậy thì con của con bớt khổ về sau .
Nhắt lại thời kỳ thơ ấu của ba, quá nhiều khó khăn hơn các con, không anh em, không cha, luôn bị chúng bạn bắt nạt ,nguyện với lòng là nếu sau nầy, ba có các con sẻ chăm sóc kỉ .Con củng nên biết rằng Mẹ con gặp Ba năm 19t, chung sống chưa tròn năm thì  đất nước thay đổi là 29-3-1975 ,Mẫn mới chào đời được 15 ngày tại Sài Gòn , bấy giờ mọi việc đều thay đổi, tuổi đời ba mới 25t mẹ con 20t lực bất tòng tâm, ba mẹ không biết cách gì hơn, làm mọi việc khó nhọc, để nuôi các con khôn lớn học hành không gian dở .Lúc bấy giờ ba nội và mẹ các con, không đồng quan điểm để Mẫn học đá banh vì con là đầu tàu chuyển động cho các em con,ba nói đây không phải ba trách một ai đâu, mà ba chỉ muốn các con dạy cháu của ba, khỏi bị vết xe đổ mà ba đả gặp phải.

Năm nay Mẫn của ba đả 36t,Mạnh 31t, Ái vi 23t. Các con tiếp cận với thời đại công nghệ mới có nhiều hiểu biết so với lứa tuổi của ba mẹ ,việc làm của các con ba muốn tham gia cũng không được ,các con cho ba là lạc hậu, ba có mặt mà cũng như chết rồi ,các con làm việc gì cũng thất bại .Ba buồn lắm các con ạ!! .Con cũng đả biết Mẹ con mất, ba rất nhiều hụt hẫng, niềm vui ,nổi muộn phiền không biết chia sẻ cùng ai hằng ngày tâm sự trên mạng, chỉ mong các con đọc những dòng chữ nầy bằng cả trái tim mà ba gởi gắm.
Gia tài nội con để lại cho ba một căn nhà để thờ nội và Mẹ con,ngoài ra ba mẹ cũng tạo ra thêm một ngôi nhà nửa ý định sẻ để lại cho 3 anh em con, theo như lời mẹ trối trăn trước khi qua đời, ba chỉ mong sao thực hiện được sau khi ba về với "Nội và mẹ" ,lúc bấy giờ các con làm gì về ngôi nhà kệ các con .Ba chỉ mong các con, đem hương linh "ông bà nội,ba mẹ "thờ ở chùa nào cũng được tùy thuận tiện của các con.
Còn bây giờ cho đến chết, ba quyết giữ gìn không một áp lực nào có thể ngăn cản Ba được .Nói như vậy các con có oán hờn gì Ba ba cũng chấp nhận

Các con cũng đủ tuổi để chịu trách nhiệm với việc làm của mình,nói năng ,hành động gì cũng phải suy nghỉ chính chắn cẩn thận không ai hiểu mình bằng chính mình hiểu mình .
Chiếc dép còn lại

16 thg 10, 2011

Tâm sự người con



Viết cho người mẹ quá cố, và người cha luôn yêu thương con!

bởi Vy Tran vào ngày 03 tháng 10- 2011 lúc 2:09 sáng
 

Mẹ! 
Con viết ra nhừng lời này chủ yếu con muốn gửi lên cho mẹ ở nơi xa kia, con thật sự xin lỗi mẹ, xin lỗi mẹ rất nhiều, mặc dù giờ đã̀ quá muộn... Mẹ luôn tự hào về con vì có nụ cười giống mẹ, sở hữu cặp mắt giống mẹ, luôn ngoan hiền, không quậy phá mặc dù con là con út và là con gái duy nhất đươc ba mẹ cưng chiều../Nhưng ngược lại con lại không cảm thấy tự hào về mẹ, có lúc con không muốn mẹ đón con đi học về chỉ vì mẹ không ăn diện, không sành điệu như những bà mẹ khác của bạn con, con còn không muôn đi với mẹ...Tại sao bây giờ con cảm thấy hối hận quá, cảm thấy mình xấu hổ cho bản thân quá mẹ ơi. Mẹ tha lỗi cho con chỉ vì lúc đó con quá khờ dại, chỉ vì lúc đó con chỉ là 1 đứa con nít đua đòi... Con đã giấu nhẹm cảm giác tội lỗi đó đến bây giờ con mới dám nói ra, con cho bạn bè con biết đươc con ngu dốt như thế nào  khi có mẹ bên cạnh mà không thấy tự hào vì mình còn mẹ...
Giờ mẹ đi rồi, đi xa rồi, con làm sao để chuộc lỗi với mẹ đây!!!


CON NHỚ MẸ..!!! nhớ da diết, nhớ đến nỗi không cầm đc nước mắt đc nữa, nhớ lúc con đau ốm mẹ luôn bên cạnh con, nhớ lúc con đòi mẹ mua gì mẹ cũng chiều con, nhớ lúc con đi học ở Saigon, hình như không có ngày nào là mẹ không đt cho con... nhớ nhiều lắm mẹ, nhớ lắm lúc mẹ bệnh mà còn vào SG thăm con, con ở trọ nhà Bác trên 1 cái gác nóng không thể chịu được, mẹ đã năn nỉ Bác bắt máy lạnh cho con, nhưng mẹ ơi con chưa kịp được nằm máy lạnh thì mẹ đã ra đi mãi mãi...
Thiệp đám cưới của con không có tên mẹ (Neang Giêng) là 1 thiệt thòi cho con, 2 anh con hạnh phúc hơn nhiều, làm ngày vui của con không trọn vẹn...mẹ không biết đâu con tự hào vì mẹ có cái tên đó ( Neang Giêng ) và là người dân tộc Khơ me đó mẹ ah. Bây giờ mẹ ở nơi xa kia hãy cố gắng sống tốt, con không muốn mẹ lo lắng cho con, con chỉ mong mẹ nhận được những gì hôm nay con tâm sự mà tha lỗi cho con mẹ nhé... Con Yêu Mẹ Giêng của con!


i
Ba! 
Thật vất vả cho ba vì bây giờ ba vừa làm cha vừa làm mẹ, mẹ mất ba mất thăng bằng, mất đi người tri kỉ sớm tối có nhau, thật là mất mát lớn với ba. Con cái ba bây giờ ai cũng có gđình riêng, nên chỉ biết nghĩ đến hạnh phúc của mình mà ít ai quan tâm đến ba, ba sông với con đó la niềm hãnh diện của con vì được chăn sóc ba, mặc dù con chưa thật sự hoàn thành tốt, nhưng con sẽ cố gắng để ba luôn nghĩ rằng con là đứa con tuyệt vời của ba, ba biết không con cũng rất hạnh phúc khi lấy được người chồng cũng yêu thương ba giống như con zậy đó, chỉ mong có vậy là con hạnh phúc rồi cho dù csong có khó khăn con cũng zui. Ba! với ba con lúc nào cũng được ba cưng chiều, nhưng ba thật rất nghiêm khắc với con nên từ nhỏ đến giờ con không phải là đứa hư hỏng...con tự hào về điều đó. Ba đừng buồn nha ba! Mọi chuyện xảy ra trong cuộc sống là do ông trời sắp đặt, là số phận mình phải gánh chịu, nghĩ như zậy ba sẽ thấy nhẹ nhõm hơn. 2 anh con không chăm sóc được cho ba, con sẽ chăm sóc cho ba, ba luôn co con và chồng con bên cạnh... Ba thay mẹ tha thứ cho những lỗi lầm con của con nha ba...Con yêu ba hơn bao giờ hết...
Mẹ ơi !!!
Giờ con ngồi đây và viết những dòng này nhưng không biết mẹ có đọc được không ?
Nhưng tất cả con chỉ muốn nói là CON YÊU MẸ lắm mẹ à!
2 người con yêu thương nhất trên đời


Vitran 
Con cảm ơn Mẹ!

Con cảm ơn mẹ...
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn ở đó.
Con cảm ơn mẹ... mẹ là người bạn đầu tiên của con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã hát cho con nghe thủa con còn trong bụng mẹ.
Con cảm ơn mẹ... vì bài hát sinh nhật mẹ hát tặng con, dẫu con bối rối không hiểu sao nước mắt mẹ tuôn rơi khi mẹ hát.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn ôm chặt con, chúc con ngủ thật ngon.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con uống dòng sữa ngọt ngào nhất thế giới.
Con cảm ơn mẹ... vì tình yêu trọn vẹn và tinh khiết mà con sẽ không bao giờ nhận được từ ai khác.
Con cảm ơn mẹ... mẹ ru con ngủ bằng những câu chuyện cổ tích hàng đêm.
Con cảm ơn mẹ... mẹ kể con nghe truyền thuyết chị Hằng, chú Cuội ở trên cung trăng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã nhằn chuối mớm cho con ăn và nói: "Măm măm...", rồi dỗ dành: "Ngon
không?"
Con cảm ơn mẹ... dẫu bận rộn, mẹ vẫn dành thời gian để chơi với con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ cho phép con được tự tắm một mình, con thích lắm. (Với điều kiện mẹ phải luôn ở bên ngó chừng).

Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ để dầu gội đầu rơi vào mắt con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cắt móng tay cho con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con cách dùng thìa và không rầy la khi con làm bẩn sàn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã thêu tên con lên chiếc áo đến trường.
Con cảm ơn mẹ... mẹ mua cho con chiếc cặp sách mới tinh.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã ở đó khi lần đầu tiên trên biển, con bơi.
Con cảm ơn mẹ... mẹ bỏ việc để cùng con đi học buổi đầu tiên.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã ở đó, nhất quyết bảo rằng con đẹp đẽ biết bao dẫu rằng trong xã hội này con chẳng bằng ai.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dẫn dắt con nhìn ra thế giới, ngay cả khi mắt con nhắm.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con bài học về lòng dũng cảm và không cần phải núp bóng bất cứ ai.
Con cảm ơn mẹ... mẹ cho phép con phát huy mọi tiềm năng có trong con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con học cách mỉm cười khi thất bại.
Con cảm ơn mẹ... mẹ giúp con nhận ra rằng biết tha thứ là vô cùng quan trọng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã làm con hiểu được không phải lúc nào nước mắt cũng là hiện thân của sự mềm yếu. 
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn bắt con phải nhớ nói lời "Cảm ơn", "Xin lỗi".
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã không ngừng nhắc nhở con rằng đôi khi im lặng là vàng. 


Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con biết những lời tán dương và những chuyện tầm phào chỉ là bề nổi hời hợt.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn tin rằng tiếng cười của con góp thêm niềm vui cho thế gian.
Con cảm ơn mẹ... mẹ chỉ cho con thấy cuộc sống vô giá trị là sống mà không có phương hướng.
Con cảm ơn mẹ...mẹ giúp con hiểu nóng giận là vô ích.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con biết bỏ qua những lỗi lầm nhỏ nhặt của người khác.
Con cảm ơn mẹ... mẹ bảo ban con rằng trước khi tin tưởng điều gì thì phải nghĩ suy cân nhắc.
Con cảm ơn mẹ... mẹ nới với con chẳng có gì quá tốt hay quá xấu, quá hay hoặc quá dở.
Con cảm ơn mẹ... mẹ giúp con hiểu thêm rằng cuộc đời này đầy ắp những trở ngại và con đừng sợ đối mặt với điều đó.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con biết suy nghĩ lạc quan và nói những lời dịu dàng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con biết mỉm cười từ trong lòng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con rằng nếu con không chịu đương đầu với nỗi bất hạnh, con sẽ không bao giờ hiểu được niềm hạnh phúc thực sự.
Con cảm ơn mẹ... mẹ cho con bài học về lòng khiêm tốn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ cho phép con lừa dối khát vọng của riêng mình.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không ngừng nhắc nhở con rằng sự tự ấm ảnh không hề giống với sự tự nhận thức. 
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã khiến con hiểu một tin đồn chỉ luôn là tin đồn và giá trị của nó không có gì khác hơn là một tin đồn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã kịp thời ngăn lời con khi con nói mà chưa suy nghĩ.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con làm việc nhanh con và không bao giờ bỏ phí thời gian vô ích.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã đặt ra những nguyên tắc sống cơ bản mà con vẫn luôn nhớ và tuân theo đến tận bây giờ. 
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho phép con được linh hoạt trong cách sống.
Con cảm ơn mẹ... khi con chưa về đến nhà, mẹ vẫn thức chờ con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ ép con trở thành bất cứ ai khác mà không phải chính con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn sẵn sàng nói lời "xin lỗi" với con dù rằng dường như điều đó không cần thiết nữa bởi con đã học được ở mẹ phẩm chất tốt đẹp của việc biết nói lời xin lỗi khi sai.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã xây đắp bầu không khí sống động đằm thắm trong gia đình mình.
Con cảm ơn mẹ... mẹ ngợi khen con và ủng hộ những thói quen tốt của con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn yêu thương con và yêu vô điều kiện.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ bỏ rơi con dù cho sâu thẳm trong lòng mẹ đau đớn biết bao.
Con cảm ơn mẹ... mẹ là mẫu người tuyệt vời nhất trong cuộc đời con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã tha thứ những lỗi tày đình của con, không cần biết mọi người có tán thành hay không.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã chấn chỉnh con mỗi khi con sắp làm điều gì sai.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã tranh luận với con mỗi khi con có những quyết định trọng đại trong cuộc sống.
Con cảm ơn mẹ... vì đã tin tưởng con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã lắng nghe con khi con chọn lựa theo ý của riêng con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã biểu lộ niềm cảm kích của mẹ khi con thành công.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã không đứng về phía con khi con sai.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn giữ lời hứa với con và chỉ cho con biết giữ lời hứa là quan trọng dường nào.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn quan tâm đến những hoạt động mà con tham gia ở trường.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con những lời khuyên chân thành thẳng thắn để dẫn đường cho con thấy thế giới này là gì và như thế nào.
Con cảm ơn mẹ... mẹ bảo cho con biết rằng con nên nhìn thế giới từ những góc độ khác nhau để có thể thấy và hiểu được nó ít ra là trong phạm vi nò mà con có thể sống hạnh phúc.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con bầu không khí tự do.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã mong đợi những điều đẹp đẽ nhất ngoài sức của con dù mẹ hiểu rõ thực lực của con như thế nào.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã luôn bình tĩnh khi con rối tung lên.
Con cảm ơn mẹ... chỉ với những thông điệp ngắn gọn mẹ vẫn chuyển tải được hết những gì mẹ thật sự muốn nói với con.
Con cảm ơn mẹ... đã luôn dạy con rằng phần thưởng xứng đáng sẽ chỉ dành cho những ai luôn nỗ lực không ngừng.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã mặ bộ váy đẹp nhất trong lễ tốt nghiệp của con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn dạy con biết yêu thương những con thú nuôi và động vật hoang dã.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã cùng con đi dạo trong vườn và bảo con lặp đi lặ lại theo mẹ: "Cây". Rồi giải thích cho con hiểu cây quan trọng như thế nào đối với thế giới này.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn nói với con rằng "mẹ yêu con nhất trần đời"
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ mãi nói với con rằng tinh yêu của mẹ lớn hơn bầu trời và cánh tay dang rộng, bởi giờ đây con hiểu rằng những thứ đó là không có giới hạn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ đói khi con chưa no.
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ lạnh khi con chưa ấm.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn ủng hộ con làm những điều mà con lựa chọn.
Con cảm ơn mẹ... không bao giờ mẹ quay lưng lại với con.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã thuyết phục con rằng có thể con không phải là người tuyệt vời nhất nhưng dù gì đi nữa con sẽ luôn nhận được tình yêu mà con có được.
Con cảm ơn mẹ... vì ngàn lần mẹ bảo con rằng được có con ở bên là mẹ hạnh phúc nhất.
Con cảm ơn mẹ... ấm áp biết bao khi mẹ vẫn mỉm cười lẫn với nước mắt rơi lúc con gặp thất bại.
Con cảm ơn mẹ... vì ánh mắt an ủi.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã bảo con rằng mẹ sẽ yêu người con yêu nhiều như con yêu.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã chỉ cho con thấy rằng tốt gỗ hơn tốt nước sơn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn nói rằng con là người duy nhất có thể điều khiển cuộc sống của riêng mình.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con tránh xa thói ích kỉ và chỉ cho con thấy hậu quả của nó khủng khiếp đến chừng nào.
Con cảm ơn mẹ... vì lời khuyên quí báu mà con luôn ghi nhớ - rằng nếu con không chịu đi bước thứ nhất, thì sẽ không hề có bước thứ hai và sẽ không có bất cứ thành công nào.
Con cảm ơn mẹ... vì hết lần này đến lần khác mẹ tha thứ cho con.
Con cảm ơn mẹ... vì trên gương mặt mẹ luôn ánh lên niềm tự hào về con.
Con cảm ơn mẹ... vì cuộc sống mẹ trao cho con. Suốt cuộc đời này, con nguyện không bao giờ làm mẹ thất vọng.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ cho con hiểu rằng có những lúc cần phái biết kiềm chế.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã dạy con luyện tập cách kiểm soát suy nghĩ.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã dạy con cách điều chỉnh một thói quen.
Con cảm ơn mẹ... vì đã cho con biết làm cách nào con có thể nhận biết cảm xúc của mình và đừng quá âu lo.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã chỉ cho con cách thư giãn và hiểu được những nguyên tắc cơ bản của sự tự hiểu biết.
Con cảm ơn mẹ... 
Con muốn lấy đi nỗi ưu tư vương trong mắt mẹ.
Con muốn mẹ cảm thấy mệt khi mẹ mệt.
Từ giờ trở đi mẹ hãy để con làm tất cả mọi điều khiến cho mẹ hạnh phúc.
Con muốn mẹ được nghỉ ngơi để con chăm sóc cho mẹ.
Dẫu có vạn lời tán tụng dẫu có trăm lần hy lễ cũng không sánh bằng hải hà của Mẹ, Mẹ ơi!




 Có lẽ gom tất cả những giọt nước mắt của cả thế giới này cũng không bằng những giọt nước mắt mẹ đã khóc vì con , những giọt nước mắt vì hạnh phúc những giọt nước mắt vì đau buồn
Có lẽ gom tất cả những hy sinh của mọi người trên thế giới này cũng không bằng sự hy sinh , hy sinh cả đời mẹ cho con

Có lẽ vì như thế nên mới biết tình cảm và sự hy sinh mẹ dành cho con lớn lao như thế nào
Có bao giờ bạn chạy đến bên mẹ và ôm mẹ thất chặc để ngưởi được mùi mồ hôi từ cơ thể mẹ vì sự lao động không mệt mỏi chỉ để mong kiếm đc những đồng tiền để nuôi con khôn lớn không ?
Có bao giờ bạn hôn lên đôi mắt mẹ để nếm đc vị mặn của những giọt nước mắt , những giọt nước mắt đã rơi vì vui sướng khi thấy con nên người cũng như những giọt nước mắt buồn phiền khi con lầm đường lỡ bước không ?
Có bao giờ bạn nắm chặc lấy đôi bàn tay gầy guộc của mẹ để hiểu ràng bàn tay đó đã luôn đưa đường dẫn lối cho con suốt cuộc đời này không ?
Nếu bạn có được cái hạnh phúc còn có mẹ ở bên cạnh thì bạn hãy biết trân trọng điều đó mà cố gắng sống và làm 1 người thật tốt vì trên thế giới này chẳng có 1 tình cảm nào thiêng liêng bằng tình cảm mẹ dành cho con đâu 
Chiếc dép còn lại
 (Sưu tầm)

10 thg 10, 2011

Già mà không già






 Anhdepblog.com
 

PHOTOBYCONGLY
Tôi là người thích chụp ảnh, điều thú vị nhất của tôi là đi du lịch đến rất nhiều nơi. Có những vùng đất mà nếu không yêu nghề ảnh, có lẽ ngay trong giấc mơ, tôi cũng không nghĩ mình có thể đặt chân tới. Mỗi vùng đất đều chứa đựng trong tôi nhiều kỷ niệm vui buồn. Trong góc máy của mình, tôi lưu dấu nhiều hình ảnh của những địa danh mà ngày xưa mình mơ tưởng nay đã thành hiện thực.

Với suy nghĩ cá nhân mình, tôi nghĩ tuổi đã lớn cần phải có “máu” thích tìm tòi, khám phá những điều hay đẹp của cuộc sống để giới thiệu cho bạn bè. Lòng ham muốn, cái lời lớn nhất đối với tôi là được đi, được cảm nhận vẻ đẹp đặc trưng của mỗi vùng miền, tính cách và cuộc sống của con người nơi đó. Ngoài ra, sức khỏe cũng là một yếu tố rất quan trọng,tôi ước mong sao có sức khỏe đễ tạo kho ảnh của mình nhiều hơn nửa

Cuộc sống này cũng vậy… Ở đâu đó ngoài kia là những người có thể giống ta. Ở đâu đó ngoài kia là những người có thể rất khác ta. Có người ưa tụ tập với bạn bè để uống cf hay chén chú chén anh. Có người mê mải rong chơi mãi mê chụp ảnh. Có người chỉ thích nằm nhà để đọc sách. Có người thích chơi với tiên .Có người sưu tầm vài tin tức hay ngồi diễn tả ra vẻ thông thái .Có người say công nghệ cao. Có người mê đồ cổ. Có người phải đi thật xa đến tận cùng thế giới thì mới thỏa nguyện. Có người chỉ cần mỗi ngày bước vào khu vườn rậm rạp sau nhà, tìm thấy một vạt nấm mối mới mọc sau mưa hay một quả trứng gà tình cờ lạc trong vạt cỏ là đủ thỏa nguyện rồi. Tôi nhận ra rằng, hai sự phấn khích đó có thể rất giống nhau. Cũng giống như người ta có thể phản ứng rất khác nhau khi đứng trước thác Bản Giốc hùng vĩ,

Thác Bản Giốc (Cao Bằng)

người này nhảy cẫng lên và ghi nhớ cảnh tượng đó suốt đời, nhưng cũng có người nhìn nó và nói: “Thác lớn nhỉ?” rồi quên nó đi ngay sau khi trở về nhà mình. Sao ta phải lấy làm lạ về điều đó? Sao ta phải bực mình về điều đó? Sao ta lại muốn rằng tất cả mọi người đều phải nhảy lên khi nhìn thấy thác Bản Giốc?
Chúng ta vẫn thường nghe một người tằn tiện phán xét người khác là phung phí. Một người hào phóng đánh giá người kia là keo kiệt. Một người thích ở nhà chê bai người khác bỏ bê gia đình. Và một người ưa bay nhảy chê cười người ở nhà không biết hưởng thụ cuộc sống…Chúng ta nghe những điều đó mỗi ngày, đến khi mệt mỏi, đến khi nhận ra rằng đôi khi phải phớt lờ tất cả những gì người khác nói, và rút ra một kinh nghiệm là đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng.

Chiều về nắng tắt bên sông
Xa nghe bìm bịp não nùng khóc than 
Sương giăng lãng đãng cuối làng
Trời xa con nhạn lẻ đàn bơ vơ


Anh Khánh + Công Lý + Thành . 12-24 tháng 9-2011

Gia đình con trai Trưỡng của tôi
SINH NHẬT TAKATRAN cháu nội ông LÝ