Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao! Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.. Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay . May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may . Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng. Cha gửi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ! Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn. Dù phần con chẳng ai nhớ để dành . Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.

Tú Lệ ...Yên Bái

Tú Lệ ...Yên Bái

LỜI THÌ THẦM CỦA TRÁI TIM

26 thg 9, 2011

Mù cang Chải

Mù Cang Chải

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Mù Cang Chải
Địa lý
Huyện lỵ Thị trấn Mù Căng Chải
Vị trí: Phía tây của tỉnh Yên Bái
Diện tích: 1.199 km²
Số xã, thị trấn: 1 thị trấn, 13
Dân số
Số dân: 49.255 người (2009) [1]
Mật độ: … người/km²
Thành phần dân tộc: Người H'Mông, người Kinh
Hành chính
Chủ tịch Hội đồng nhân dân:
Chủ tịch Ủy ban nhân dân:
Bí thư Huyện ủy:
Thông tin khác
Điện thoại trụ sở:
Số fax trụ sở:
Website:
Mù Cang Chải, đôi khi viết là Mù Căng Chải là một huyện miền tây tỉnh Yên Bái.

Mục lục

[ẩn]

[sửa] Vị trí địa lý



Thắng cảnh

Các thửa ruộng bậc thang ở ba xã La Pán Tẩn, Chế Cu Nha và Zế Xu Phình đã được Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch Việt Nam xếp hạng là danh thắng quốc gia.[3]
Huyện Mù Cang Chải phía bắc giáp huyện Văn Bàn của tỉnh Lào Cai, phía nam giáp huyện Mường La của tỉnh Sơn La, phía tây giáp huyện Than Uyên của tỉnh Lai Châu, phía đông giáp huyện Văn Chấn cùng tỉnh. Huyện nằm dưới chân của dãy núi Hoàng Liên Sơn, ở độ cao 1.000 m so với mặt biển.

Hãi hùng với hủ tục chặt xác trẻ ở vùng cao
Cập nhật lúc :2:47 PM, 10/10/2011
Những trẻ sơ sinh không nuôi nổi, những cháu bé bệnh tật ốm o vừa qua đời lập tức được đem ra ngã tư đường hoặc ngã năm ngã bảy các dòng suối để… chặt xác làm nhiều mảnh. Họ ném các phần thi thể người đi các phương hướng với niềm tin ma tà mù quáng nhất.

Không phải là “nâng cao quan điểm” về chuyện hi hữu hay do tôi muốn hù dọa thần kinh độc giả để “mua vui”, không phải là một huyền thoại rợn người chỉ có ở trong quá khứ. Đó là một hủ tục ít nhiều phổ biến ở vùng cao đến tận năm 2011 này.


Tôi đã phỏng vấn chính những người trực tiếp chặt xác, chính các ông bố bà mẹ bất hành kia, chính các chiến sĩ công an trực tiếp giải quyết vụ việc, cả lãnh đạo công an huyện và công an tỉnh, thậm chí tôi còn vào trại giam Hồng Ca (của Bộ Công an, đóng trên địa bàn tỉnh Yên Bái) xem hồ sơ của “đao phủ” thụ án vì tội “xâm phạm thi thể” cháu bé xấu số…

Phó Ban Công an xã Thanh Bình đưa phóng viên đến hiện trường, nơi Chín Phủ chặt xác con.



Ngược núi cao về huyện biên giới Mường Khương, gặp cả anh Thắng và anh Lử, là trưởng và phó công an huyện, vừa gợi chuyện, cũng lại nghe các anh nói về từng vụ xẻ xác ném ra ngã ba đường, xẻ xác đốt cháy đen thui ném lên đồi ở các xã Nấm Lư, Thanh Bình…
Có vụ, khi thực nghiệm hiện trường, ông bố xẻ xác con vẫn thản nhiên, nó chết rồi, ta có giết người đâu, vì thương con nên ta mới làm thế chứ. Không chỉ người Mông, mà cả người Nùng, Tày, người  Hoa ở khu vực này, đều đã từng để hủ tục kia ngự trị với các câu chuyện kinh dị. Có người bảo, đó là hủ tục, là sự mê muội chứ không phải là họ chủ ý làm điều tai quái, tàn ác, cho nên, bên công an, bên tòa án và viện kiểm sát rất khó để đưa các đối tượng ra xét xử. Cán bộ biết rõ từng vụ, họ còn lên thực nghiệm điều tra và… xử phạt đối tượng “gây án”, tuy nhiên, hầu như chưa có vụ xẻ xác nào được đưa ra xử lý nghiêm minh để ngăn ngừa thảm họa kế tiếp.
Tôi đang băn khoăn tự hỏi: không biết có chuyện “đường rừng” nào kinh dị hơn những gì tôi đã chứng thực ở trên? Đường vào Mường Khương giờ đẹp lắm, đường lên bản, xe máy cũng chạy ro ro, nhà các đối tượng cũng đẹp, xe máy cũng có, điện thoại di động cũng có. Về vật chất thì tiến lên sắp kịp miền xuôi rồi, nhưng sao suy nghĩ của không ít bà con ở đó lại mông muội đến choáng váng như thế? Cán bộ cơ sở ở đâu, khi Sùng Thì B, khi Lù Chín Phủ quyết định chặt xác con mình, khi thầy bói bên ta và cả phía bên kia biên giới tràn sang, tung hoành bói toán quàng xiên, đặc biệt, khi chuyện buốt lòng “chặt con ma” xảy ra thì tất cả chìm nghỉm vào quên lãng?

Xin đừng để thân ai người nấy lo, việc ai nấy làm; mà hãy hiểu, trong các “sự kiện” rùng rợn kia, cán bộ địa phương cần nghiêm túc kiểm điểm trách nhiệm của mình. Huyện nào, xã nào để xảy ra chuyện tương tự, cán bộ huyện, xã, thôn, bản cần phải chịu trách nhiệm trước dân, trước mong muốn về một cuộc sống hiểu biết và nhân ái của tất cả chúng ta.

Công Lý  (sưu tầm báo Đất Việt)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Anh Khánh + Công Lý + Thành . 12-24 tháng 9-2011

Gia đình con trai Trưỡng của tôi
SINH NHẬT TAKATRAN cháu nội ông LÝ