Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao! Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.. Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay . May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may . Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng. Cha gửi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ! Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn. Dù phần con chẳng ai nhớ để dành . Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.

Tú Lệ ...Yên Bái

Tú Lệ ...Yên Bái

LỜI THÌ THẦM CỦA TRÁI TIM

1 thg 6, 2012

Nếu một mai không còn ai

Sinh, Lão, Bệnh, Tử đó là quy luật mà con nhà Phật bạn tôi ai cũng biết điều đó. Được tin vợ bạn sức khỏe kém đại diện một nhóm nhỏ của lớp, đến san xẻ viếng thăm vợ bạn, cầu chúc cho mọi việc an lành đến với gia đình bạn, riêng bạn cố gắng giữ gìn sức khỏe để còn lo cho gia đình .

Chia xẻ viếng thăm sức khỏe vợ bạn Mỷ CHS Bồ ĐỀ Đà Nẵng

         Giá mà trước kia tôi được diễm phúc như bạn bây giờ, được đại gia đình bạn bè quan tâm đến nỗi đau mà bạn đang gánh chiu,  hơn 5 năm trước tôi lạt lỏng, chơi vơi khi biết vợ mình bị bệnh K, thông tin về bệnh, tôi rất u mê, ai bảo sao tôi làm vậy, kể cả, Đông - Âm - Tây y--..v..v

          Thời kỳ  giai đoạn cuối vợ tôi cách đây hơn 3 năm, đau đớn vô cùng, tôi lịm đi chẳng quản đến căn bệnh "tiểu đường" của mình nửa, thân tôi đau rả rời từng mạch máu trong cơ thể, tôi tưởng chừng như vở toan, luôn nghỉ là mình chịu đựng để cầu xin " Mẹ hiền Quan Âm" cho vợ tôi giảm bớt phần đau đớn, gia đình nhỏ nhắn với những đứa con của tôi, luôn phiên chăm sóc cho Mẹ nó,  ròng rã suốt 1 năm 7 tháng, từ hang cùng ngỏ hẹp, trong và ngoài nước, tìm thầy chạy chữa quên ăn, bỏ ngủ.

          Trãi nghiệm từ cuộc sống - phát xuất từ mất mác của người thân trong gia đình mình , tôi rất cảm thông nổi đau của bạn, khi người thương yêu nhất bị căn bệnh K hoành hành cơ thể ở giai đoạn cuối, hạnh phúc cho bạn là có được một đại gia đình, anh chị em hai bên và đứa con gái ngoan luôn lo lắng gần gũi giúp đỡ Mẹ, thật đáng quý, đáng trân trọng , phúc đức ở đó đấy bạn ạ ..., tôi rất quý yêu cháu.

        Bạn ơi !...cuộc sống là một chuỗi ngày dài với những thử thách phía trước đòi hỏi bạn phải vượt qua.Vượt qua bằng tất cả sức lực và trí tuệ của mình...
        Hôm nay sẽ khác ngày mai, không ai muốn thế nhưng quy luật tất yếu là vậy. Có những lúc tui tưởng mình đã hiểu được mọi việc, nhưng thật ra tất cả chỉ là bắt đầu. Có lẽ thế !!! Vì đơn giản 'kết thúc' một sự việc là 'bắt đầu' cho một sự việc mới.
        Chúc gia đình bạn có một ngày mới với nhiều điều tốt lành và hạnh phúc nhất.

                                           Hãy trân trọng những gì đang có của bạn!
        Chào bạn !!...Từ lúc 5 tuổi trở đi tôi lớn lên trong hoàn cảnh không cha, không biết quê nội, không anh chị em lủi thủi một mình,  thiếu bản lỉnh giáo dục, chỉ bảo của người Cha... Mẹ cho tôi những tình cảm của của người  đàn bà chỉ biết an phận, tôi luôn bị thiệt thòi trong khoảng đời học sinh của mình, cái có của các bạn.!..., là ước mơ của tôi không bao giờ có được, tôi lớn lên tự đứng, đi bằng đôi chân mình, bương chải cô độc trên đường đời thiếu sự dạy dỗ của người Cha, nhún nhường, chịu đựng để tồn tại đến bây giờ. Tôi cần phải biết..!!.. cho rất nhiều nhưng nhận lại không đòi hỏi phải là... bao nhiêu !!.. Cha mẹ gắn tên tôi là Công Lý có lẻ đúng với nghĩa của nó, để nhìn nhận một việc tôi luôn đặc mình là người trong cuộc, công tâm trong suy nghĩ,  "được lý... mất tình" lý tình phải cân bằng. Trong cuộc sống nói đến công bằng thật là khó, tôi nợ người hay người nợ tôi ,  nhưng thôi ta cứ nghỉ nợ nào cũng tốt cả. Buồn vui tôi cứ mãi loanh quanh, khó định hướng, Hi..Hi ..
 "phải ..!!.. không"------- tự tâm ta nghỉ..!!!

        Bạn ơi !...  ai cũng có nổi đau riêng khó thể giãi bày, hạnh phúc của tôi là được trải lòng trên blog., những khoảnh khắc vui buồn riêng tư của mình, tôi vui vì làm được rất nhiều việc cho tôi và cho bạn,  vui vì bạn luôn bên tôi, luôn tin tưởng tôi. Chúng ta bây giờ ai cũng là ông là bà, rồi cũng đến lúc kẻ trước người sau, ta vui--- ta cười---ta nói, để ta biết là ta vẫn còn hiện diện trong cõi đời nầy.
       Nếu một mai không còn ai, đứng bên kia đời trông vời vợi, không còn ai!.., đâu còn ai?.. trong ngày mai, có dư hương người, chỉ là gian dối------------- mà thôi. ( Phạm Duy)
                                                                                                                ----------Công Lý

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Anh Khánh + Công Lý + Thành . 12-24 tháng 9-2011

Gia đình con trai Trưỡng của tôi
SINH NHẬT TAKATRAN cháu nội ông LÝ