Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao! Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.. Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay . May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may . Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng. Cha gửi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ! Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn. Dù phần con chẳng ai nhớ để dành . Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.

Tú Lệ ...Yên Bái

Tú Lệ ...Yên Bái

LỜI THÌ THẦM CỦA TRÁI TIM

30 thg 12, 2012

 


CHIM THIÊN ĐƯỜNG LÀ LOÀI CHIM THẦN


Có một loài được coi là “diva” của thế giới chim muông, những con chim này có bộ lông dài thướt tha, sặc sỡ…
Tương truyền rằng, chim Thiên đường là một con chim thần, sống ở trên thiên đường, ăn mật hoa, uống giọt sương. Khi múa sẽ vang lên tiếng nhạc mê hồn. Người ta gọi nó với nhiều tên khác như: chim cực lạc, chim Mặt trời, chim Phượng…

Phần lớn chim Thiên Đường được tìm thấy tại khu rừng rậm nhiệt đới tại đảo Papua New Guinea (Ghi-nê), một số loài thì sinh sống trên đảo Moluccas của Indonesia và phía đông Australia. Chim Thiên Đường có khoảng 40 loài, các con đực được biết đến nhiều hơn bởi có bộ lông dài, sặc sỡ, kéo dài từ mỏ, cánh hoặc đầu.
     
Chim Thiên đường đầu có màu vàng chanh, khoác bộ lông vũ tuyệt đẹp, nhất là chiếc đuôi dài xòe rộng càng rực rỡ. Chân của chim rất ngắn, khi bay, chân giấu trong bộ lông nên người ta không nhìn thấy.
Chim Thiên đường màu lam khi gọi bạn tình vẫn thường ngửa đầu, cong lưng, dựng bộ lông màu vàng kim ở cạnh sườn, hoặc treo ngược trên cành cây, rũ toàn bộ bộ lông gấm hoa diễm lệ của mình ra để hấp dẫn bạn gái. Các loài chim dòng họ nhà Thiên Đường là một trong những loại chim biết hót cổ xưa nhất.


Chim Thiên Đường là biểu trưng của Papua New Guinea, cả quốc kỳ và quốc huy, hàng không và các vật kỷ niệm đều thấy hình ảnh của chim Thiên đường.


=================================

8 thg 10, 2012

Mỗi câu chuyện là một bài học





Có đôi lúc cuộc sống mệt mỏi, bon chen và vô vị. Lòng chẳng màng để ý đến việc xung quanh, cứ cắm đầu sống, cắm đầu vui và cắm đầu buồn.
Hôm nay, tự nhiên lang thang đọc những câu chuyện để giải trí, đọc xong lại thấy thấm thía cái lẽ sống bình thường này. Thì ra bấy lâu mình cứ mệt nhoài vì chạy theo bộn bề cuộc sống, nay dừng lại nhìn, và hiểu - thật sâu.
Những mẩu chuyện, có khi là những lời viết đơn giản thế này: 


Không có kẻ thù nào to lớn và nguy hiểm bằng chính bản thân.

Tà ý xấu xa vốn là kẻ thù tiềm ẩn lớn nhất của đời người mà tự ta khó vượt qua nổi. Thật là nghịch lý khi bao khó khăn, thử thách, gian nan do khách quan mà nhờ tinh thần, ý chí quyết tâm ta đều vượt qua. Nhưng, khi trong tâm có bệnh thì lại chịu thua, như dao sắc không gọt được chuôi vậy.

Đúng như nhận định trong thế giới có bốn điều tự hủy hoại là:
Cây nhiều hoa,quả nặng quá sẽ gãy cành; rắn độc mang nọc độc nhưng lại bị giết để lấy nọc; kẻ làm việc nước không hiền tài, thì sẽ hại dân hại nước, kẻ làm điều bất thiện sẽ bị quả báo, cho nên sách Kinh dạy rằng: "Sự độc ác do tâm sinh ra, sẽ quay lại tự hại bản thân mình, cũng như sắt tạo ra chất gỉ rồi chất han gỉ ấy sẽ tiêu hủy dần thân hình của sắt".

Suy nghĩ xa hơn và kỹ hơn về giáo lý ấy thì càng rõ, nếu ta không vượt qua được chính bản năng của mình thì lương tâm và trí tuệ của ta cũng sẽ bị xói mòn mục ruỗng, chẳng mấy chốc mà thành phế nhân.

Ngạn ngữ vẫn cho rằng: "Tốt gỗ hơn tốt nước sơn", nội dung bên trong hoặc phần tinh thần không nhìn thấy được ấy mới quyết định bản chất của một chính nhân thực thụ, bởi đơn giản là: "Con người biểu lộ tính ưu việt của mình ở bên trong, chỉ có con vật mới lộ ra bên ngoài thôi". 



Bài học về sự tự giác

Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.

Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.
Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: "Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây". Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt. 



Hồ nước

Một ông chủ người Hindu lớn tuổi mệt mỏi vì người thợ học việc cứ tối ngày phàn nàn. Một buổi sáng nọ ông bảo anh ta đi mua một ít muối. Khi người thợ học việc quay về, người chủ bảo anh chàng kém vui vẻ này bỏ một nhúm muối vào cốc nước rồi uống.

- Anh thấy thế nào? - Người chủ hỏi.

- Mặn lắm ạ - anh thợ thốt lên.

Người chủ tặc lưỡi rồi sau đó bảo anh bỏ một nắm muối tương tự vào trong hồ. Cả hai lặng lẽ đi đến hồ nước gần đó. Khi người thợ học việc khuấy nắm muối vào nước hồ, ông chủ bảo anh:

- Giờ anh uống thử nước trong hồ xem sao.

Anh thợ làm theo lời ông.

- Thế nào? – Ông hỏi sau khi chàng trai đã uống xong một ngụm nước hồ.

- Mát lắm ạ - chàng trai nhận xét.

- Thế anh có nếm thấy muối không?

- Không ạ!

Lúc này, người chủ ngồi bên cạnh chàng trai, nắm tay anh nói:

- Những phiền muộn trong cuộc sống là muối nguyên chất, không hơn không kém. Số lượng những nỗi muộn phiền trong cuộc sống chúng ta cũng vậy. Tuy nhiên, số lượng những đắng cay chúng ta nếm tùy thuộc vào nơi mà chúng ta đặt nỗi phiền muộn ấy vào. Thế nên khi nào anh đau khổ, điều duy nhất anh có thể làm là mở rộng nhận thức của anh về sự việc… Đừng làm cái cốc mà hãy trở thành cái hồ. 



VÌ SAO BẠN LẠI GIÀU CÓ?

Chàng thanh niên nọ lúc nào cũng than vãn số mình không tốt, không thể giàu có được. Một ngày, một ông lão đi qua, nhìn thấy vẻ mặt ủ ê của anh bèn hỏi:

- Chàng trai, sau trông cậu buồn thế, có việc gì không vui à?

- Cháu không hiểu tại sao cháu làm việc chăm chỉ, vất vả mà vẫn nghèo. - Chàng trai buồn bã nói.

- Nghèo ư, cháu là một người giàu có đấy chứ.

- Chưa ai nói với cháu như vậy cả, cháu rất nghèo.

- Giả như ta chặt một ngón tay cái của cháu, ta trả cháu 3 đồng vàng, cháu có đồng ý không?

- Không ạ.

- Giả như ta chặt của cháu một bàn tay, ta trả cháu 30 đồng vàng, cháu đồng ý không?

- Không bao giờ.

- Vậy ta muốn lấy đi đôi mắt của cháu, ta trả cháu 300 đồng vàng, cháu thấy thế nào?

- Cũng không được.

- Vậy, ta trả cháu 3.000 đồng vàng để cháu trở thành một ông lão như ta, già cả, lú lẫn được không?

- Đương nhiên là không.

- Cháu muốn giàu. Vậy ta sẽ đưa cho cháu 30.000 đồng tiền vàng để lấy đi mạng sống của cháu, cháu thấy thế nào?

- Cháu cảm ơn ông! Cháu đã hiểu cháu cũng là một người giàu có.

Trong cuộc sống, rất nhiều người thường than thân trách phận mà không hiểu thực ra mình còn hạnh phúc hơn rất nhiều người khác. Bạn hãy xem:

- Nếu sáng nay tỉnh dậy, cảm thấy mình khỏe mạnh, thì bạn đã hạnh phúc hơn rất nhiều người không còn cơ hội sống đến ngày mai.

- Nếu bạn chưa bao giờ phải trải qua sự tàn phá của chiến tranh, sự đơn độc, lạnh lẽo trong nhà tù, chưa bị đói rét rình rập, thì bạn đã may mắn hơn 500 triệu người trên trái đất.

- Nếu trong tủ lạnh nhà bạn có thức ăn, bạn có quần áo để mặc, có tiền để tiêu, thì bạn đã hạnh phúc hơn biết bao người nghèo đói vô gia cư trên thế giới.

- Nếu bạn có tài khoản trong ngân hàng, thì bạn đã được xếp vào nhóm 8% những người giàu có trên thế giới.

- Nếu bố mẹ bạn vẫn còn sống và vẫn sống vui vẻ hạnh phúc bên nhau, thì bạn thuộc số ít nhóm người hạnh phúc nhất trên thế giới.

- Nếu trên khuôn mặt bạn lúc nào cũng nở một nụ cười tươi tắn, bạn luôn cảm thấy lạc quan yêu đời, thì bạn là người vô cùng hạnh phúc bởi trên thế giới có rất nhiều người muốn lạc quan như bạn mà cũng không được.

- Nếu bạn được ôm người thân vào lòng hay được dựa vào bờ vai của họ để nói lên tâm sự của mình, thì bạn đã hạnh phúc hơn rất nhiều những người không bao giờ nhận được tình yêu từ người khác.

- Nếu bạn đọc được những dòng chữ này, thì bạn hạnh phúc hơn 2 tỷ người không thể đọc được trên trái đất này.

Sau khi đọc xong những dòng chữ này, bạn có thể nhìn lại mình qua gương và mỉm cười: “Hóa ra, mình cũng là một người giàu có.” 


Cà phê và tách

Một nhóm bạn học nay thành đạt rủ nhau về thăm thầy cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu kể lể, than phiền về những sức ép trong công việc cũng như trong cuộc sống. Nghe vậy, người thầy vào bếp lấy cà phê mời học trò cũ của mình.

Ông đem ra rất nhiều những chiếc tách khác loại: chiếc bằng sứ, chiếc bằng nhựa, chiếc thủy tinh, chiếc thì bằng pha lê, một vài chiếc trông rất đơn sơ, vài chiếc đắt tiền, vài chiếc khác lại được chế tác cực kỳ tinh xảo. Người thầy bảo những "người thành đạt" tự chọn tách và rót cà phê cho mình.

Sau khi mỗi người đều đã có một tách cà phê, người thầy đáng kính mới bắt đầu từ tốn:
- Nếu các em chú ý thì sẽ nhận ra điều này: ai cũng chọn những chiếc tách đắt tiền, chẳng ai thèm màng đến những chiếc tách nhựa giá rẻ cả. Có lẽ các em sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì ai chẳng muốn chọn cho mình cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính là nguồn cơn của mọi vấn đề rắc rối trong cuộc sống của các em.

Các em à, những chiếc tách kia đâu có làm ảnh hưởng đến chất lượng của cà phê. Tất cả những gì các em cần là cà phê chứ không phải là tách. Thế mà thường thì các em chỉ chăm chăm lo kiếm những chiếc tách tốt nhất, rồi sau đó còn liếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách của mình không.

Hãy suy ngẫm điều này nhé: cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc tách. Và những "chiếc tách" này không hề xác định hay ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống chúng ta. Đôi khi do cứ mãi để ý vào những "chiếc tách hư danh" mà chúng ta bỏ lỡ việc hưởng thụ cuộc sống.

Món quà mà Thượng đế ban tặng cho con người là cà phê chứ không phải tách. Vậy thì cứ thoải mái nhâm nhi cà phê của mình và tận hưởng cuộc sống tươi đẹp.



7 kỳ quan thực sự của thế giới là gì?

Trong lớp học, giáo viên mở một cuộc tranh luận trong sinh viên với đề tài: 7 kỳ quan của thế giới là gì? Tổng hợp từ rất nhiều ý kiến, cô giáo đưa ra “đáp án” – được sự đồng tình nhiều nhất – 7 kỳ quan của thế giới được kể đến là:

1. Kim tự tháp Ai Cập
2. Đền Taj Mahal
3. Dãy Grand Canyon
4. Kênh đào Panama
5. Tòa nhà Empire State
6. Đền thờ Thánh St.Peter
7. Vạn Lý Trường Thành

Trong khi đi thu lại các bài viết, cô giáo để ý thấy có một sinh viên nữ vẫn chưa gấp bài viết của mình lại. Sau khi “công bố” kết quả, cô giáo bèn lại gần và hỏi nữ sinh viên nọ xem có điều gì xảy ra với bài viết của cô. Nữ sinh thưa với cô giáo: "Dạ, em vẫn còn có một chút băn khoăn ạ".

Cô giáo khuyến khích: "Em có thể nói cho mọi người biết, chúng ta sẽ cùng giải quyết". Cô sinh viên ngập ngừng:
- Em nghĩ, 7 kỳ quan của thế giới, đó là:

1. Xúc giác
2. Vị giác
3. Thị giác
4. Thính giác

Thêm một chút lưỡng lự, rồi cô nói tiếp:

5. Cảm xúc
6. Tiếng cười
7. Và tình yêu

Sự im lặng bao trùm căn phòng, đến nỗi dường như có thể nghe được tiếng rớt của một cây kim. Những điều mà bạn nữ sinh vừa đưa ra, nó gần gũi quá, đơn giản quá, thậm chí tầm thường quá, chẳng ai để ý. Chỉ đến khi cô ấy “phát hiện” ra, người ta mới nhận thấy đó thật sự là những điều kỳ diệu mà mình đang có.

Một thông điệp nho nhỏ: tất cả những gì kỳ diệu nhất đang ở ngay trước mắt bạn, đó không phải là gì khác: gia đình, niềm tin, tình yêu, sức khoẻ và bạn bè…



Cánh cửa không bao giờ khoá

Cô gái mới có 18 tuổi, cô – như hầu hết các thanh niên ngày nay – chán sống chung trong một gia đình nền nếp. Cô chán lối sống khuôn phép của gia đình. Cô muốn rời khỏi gia đình:
- Con không muốn tin ông trời của ba mẹ. Con mặc kệ, con đi đây!

Thế là cô quyết tâm bỏ nhà đi, quyết định lấy thế giới bao la làm nhà mình. Tuy nhiên, chẳng bao lâu, cô bị ruồng bỏ vì không tìm ra việc làm, cô phải làm gái đứng đường, đem thân xác, hình hài mình ra làm thứ để mua bán, đổi chác. Năm tháng cứ thế trôi qua, cha cô qua đời, mẹ cô già đi và cô con gái đó ngày càng sa đọa trong lối sống của mình.

Không còn chút liên lạc nào giữa hai mẹ con trong những năm tháng ấy. Bà mẹ nghe đồn về lối sống của con gái mình, bà đã đi tìm con trong khắp thành phố. Bà đến từng nhóm cứu trợ với lời thỉnh cầu đơn giản:
- Làm ơn cho tôi chưng tấm hình ở đây!

Đó là tấm hình một bà mẹ tóc muối tiêu, mỉm cười với hàng chữ: "Mẹ vẫn yêu con… Hãy về nhà đi con!".

Vài tháng lại trôi qua, vẫn không có gì xảy ra. Rồi một ngày, cô gái đến toán cứu trợ nọ để nhận một bữa ăn cứu đói. Cô chẳng buồn chú ý đến những lời giáo huấn, mắt lơ đễnh nhìn những tấm hình và tự hỏi: "Có phải mẹ mình không nhỉ?".

Cô không còn lòng dạ nào chờ cho hết buổi lễ. Cô đứng lên, ra xem kĩ bức ảnh. Đúng rồi, đúng là mẹ cô và cả những điều bà viết nữa: "Mẹ vẫn yêu con… Hãy về nhà đi con!". Đứng trước tấm hình, cô bật khóc.

Lúc đó trời đã tối nhưng bức hình đã làm cô gái xúc động đến mức cô quyết định phải đi bộ về nhà. Về đến nhà trời đã sáng tỏ. Cô sợ hãi khép nép không biết sẽ phải nói ra sao. Khẽ gõ cửa, cô thấy cửa không khoá. Cô nghĩ chắc có trộm vào nhà. Lo lắng cho sự an toàn của mẹ mình, cô gái trẻ chạy vội lên buồn ngủ của bà và thấy bà vẫn đang ngủ yên. Cô đánh thức mẹ mình dậy:
- Mẹ ơi, con đây! Con đây! Con đã về nhà rồi!

Không tin vào đôi mắt mình, bà mẹ lau nước mắt rồi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Cô gái nói với mẹ:
- Mẹ à, con lo quá. Thấy cửa không khoá, con cứ nghĩ nhà có trộm!

Bà mẹ nhìn con âu yếm:
- Không phải đâu con à! Từ khi con đi, cửa nhà mình chưa bao giờ khoá. Mẹ sợ lúc nào đó con trở về mà mẹ không có ở đây để mở cửa cho con!

Và cô gái lại gục đầu vào lòng mẹ, bật khóc! 



Chiếc Vòng

Một ngày nọ, Vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân tín của mình. Vua bèn nói với ông: "Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu tháng để tìm thấy chiếc vòng đó."

Benaiah trả lời: "Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy phải có gì đặc biệt?"

Nhà Vua đáp: "Nó có những sức mạnh diệu kỳ. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó, sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn, nhìn vào nó sẽ thấy vui". Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.

Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.

Vào đêm trước ngày lễ Sukkot, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi "Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?".

Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.

Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng lễ hội Sukkot.

"Nào, ông bạn của ta", Vua Salomon nói, "Ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?".

Tất cả những cận thần đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.

Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: "Nó đây thưa đức vua". Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó khắc dòng chữ: "Điều đó rồi cũng qua đi"

Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó,ông cũng chỉ là cát bụi. 



Nếu…

* Nếu bạn cảm thấy khó ngủ, hãy nhớ rằng có những người vô gia cư chưa từng có chỗ để nghỉ chân.

* Khi bạn bị kẹt xe, đừng vội bực mình, còn vô số người trên thế giới này xem việc lái xe như một đặc ân.

* Nếu phải trải qua một ngày làm việc tồi tệ, hãy nghĩ về những người đã không có việc làm từ ba tháng qua.

* Đừng vội buồn vì mối quan hệ của bạn với ai đó trở nên tồi tệ, vẫn còn nhiều người chưa bao giờ biết yêu hoặc được đón nhận tình yêu.

* Có những phụ nữ nghèo phải lao động cật lực 12 giờ một ngày, bảy ngày một tuần chỉ để kiếm tiền nuôi sống cả gia đình trong khi bạn đang luyến tiếc vì để lỡ mất một kỳ nghỉ cuối tuần.

* Nếu bất chợt nhìn vào gương thấy mái tóc mình đã điểm bạc, hãy nghĩ về những bệnh nhân ung thư phải điều trị bằng hoá chất đang ước ao có một mái tóc để soi.

* Nếu bạn nghĩ mình đang là nạn nhân của sự bất hạnh, sự ích kỷ hay thái độ vô giáo dục của một số người, hãy nhớ là mọi việc vẫn còn có thể tệ hơn như vậy và chính bạn có thể là những người đó. 



Tôn trọng và chia sẻ 

Ông chủ một cửa hàng nọ treo một cái bảng lên cửa với dòng chữ "Ở đây có bán chó". Những tấm bảng như vậy rất thu hút bọn trẻ và ngay sau đó một cậu bé xuất hiện, hỏi ông chủ cửa hàng:

"Bác bán những con chó đó bao nhiêu tiền?".

Ông chủ cửa hàng đáp: "Giá nào cũng có cả, từ 30 đến 50 đô la".

Nghe xong, cậu bé rút trong túi ra vài tờ bạc lẻ và nói: "Cháu chỉ có 2 đô 37 xu, cháu có thể xem chúng được không?".

Ông chủ mỉm cười rồi huýt sáo và từ trong chiếc cũi mấy chú chó lông có đốm nhỏ tròn chạy ra, một con khập khiễng chạy sau cùng. Cậu bé chỉ chú chó khập khiễng và hỏi:

"Nó bị sao thế hả bác?".

Ông chủ giải thích rằng chú chó không có hốc xương hông, vì vậy mà nó bị tật và phải đi khập khiễng. Giọng cậu bé bỗng trở nên sôi nổi:

"Đó chính là chú chó mà cháu muốn mua".

Ông chủ cửa hàng nói:

"Không, cháu sẽ không muốn mua chú chó nhỏ đó đâu. Còn nếu cháu thật sự thích nó, bác sẽ cho cháu".

Cậu bé trở nên buồn buồn, rồi nhìn thẳng vào mắt ông chủ cửa hàng và nói:

"Cháu không muốn bác cho cháu chú chó nhỏ này. Nó cũng có cái giá riêng của nó như những chú chó khác. Cháu sẽ trả đúng số tiền đó. Nhưng bây giờ cháu chỉ có 2 đô 37 xu, số tiền còn lại cháu sẽ trả bác 50 xu mỗi tháng cho đến khi nào đủ thì thôi".

Ông chủ nhận tiền và bảo:

"Cháu thật sự không muốn mua con chó này đâu. Nó sẽ không bao giờ có thể chạy nhảy và chơi với cháu như những con chó khác được".

Nghe thấy thế, cậu bé cúi xuống kéo quần lên để lộ chân trái bị tật quấn đầy băng và được nẹp bởi thanh kim loại lớn. Cậu ngước nhìn lên ông chủ và nhẹ nhàng đáp:

"Bản thân cháu cũng không chạy nhảy được tốt, và cháu nghĩ chú chó nhỏ kia sẽ cần một người hiểu và chia sẻ với nó".

Vâng, chúng ta cũng cần làm vậy, cần tôn trọng và chia sẻ với những người không may mắn.

11 thg 6, 2012

Sinh nhật Cháu Trần Công Hảo

 
        Hôm nay ngày 06 - 06 sinh nhật lần thứ 4 cháu nội - Trần công Hảo đứa cháu đích tôn ,tôi tin cháu sẽ lớn lên trong những tình yêu lớn lao nhất, thân thương nhất của những người thân trong gia đình, Cha Mẹ của cháu phải biết vượt qua chính mình  để cho cháu những điều kiện tốt nhất. Cứ như thế và tôi tin cháu chóng qua  những khó khăn bây giờ và sẽ là người con, người cháu hiếu thảo, biết hy sinh, vững trãi khi cháu lớn.
       Cứ đến ngày sinh nhật của các thành viên trong gia đình tôi thấy con tôi xài phung phí tiền của, lòng tôi cảm thấy bất an. Giá trị cuộc sống là phải biết cư xử sao cho vừa đủ không thiếu không thừa, tối nay tôi ngồi trên xe của gia đình cùng con cháu để đi mừng sinh nhật Công Hão, nghe các thành viên trong gia đình tìm địa điểm để tổ chức, thật sự tôi rất vui vì cả cháu Roon của tôi cũng tham gia tìm đến nơi, không thiếu không thừa. Buổi tối sinh nhật ấm tình gia đình, không khí thật vui vẻ .
       Ông cầu chúc Công Hảo của ông sinh nhật vui vẻ


1 thg 6, 2012

Nếu một mai không còn ai

Sinh, Lão, Bệnh, Tử đó là quy luật mà con nhà Phật bạn tôi ai cũng biết điều đó. Được tin vợ bạn sức khỏe kém đại diện một nhóm nhỏ của lớp, đến san xẻ viếng thăm vợ bạn, cầu chúc cho mọi việc an lành đến với gia đình bạn, riêng bạn cố gắng giữ gìn sức khỏe để còn lo cho gia đình .

Chia xẻ viếng thăm sức khỏe vợ bạn Mỷ CHS Bồ ĐỀ Đà Nẵng

         Giá mà trước kia tôi được diễm phúc như bạn bây giờ, được đại gia đình bạn bè quan tâm đến nỗi đau mà bạn đang gánh chiu,  hơn 5 năm trước tôi lạt lỏng, chơi vơi khi biết vợ mình bị bệnh K, thông tin về bệnh, tôi rất u mê, ai bảo sao tôi làm vậy, kể cả, Đông - Âm - Tây y--..v..v

          Thời kỳ  giai đoạn cuối vợ tôi cách đây hơn 3 năm, đau đớn vô cùng, tôi lịm đi chẳng quản đến căn bệnh "tiểu đường" của mình nửa, thân tôi đau rả rời từng mạch máu trong cơ thể, tôi tưởng chừng như vở toan, luôn nghỉ là mình chịu đựng để cầu xin " Mẹ hiền Quan Âm" cho vợ tôi giảm bớt phần đau đớn, gia đình nhỏ nhắn với những đứa con của tôi, luôn phiên chăm sóc cho Mẹ nó,  ròng rã suốt 1 năm 7 tháng, từ hang cùng ngỏ hẹp, trong và ngoài nước, tìm thầy chạy chữa quên ăn, bỏ ngủ.

          Trãi nghiệm từ cuộc sống - phát xuất từ mất mác của người thân trong gia đình mình , tôi rất cảm thông nổi đau của bạn, khi người thương yêu nhất bị căn bệnh K hoành hành cơ thể ở giai đoạn cuối, hạnh phúc cho bạn là có được một đại gia đình, anh chị em hai bên và đứa con gái ngoan luôn lo lắng gần gũi giúp đỡ Mẹ, thật đáng quý, đáng trân trọng , phúc đức ở đó đấy bạn ạ ..., tôi rất quý yêu cháu.

        Bạn ơi !...cuộc sống là một chuỗi ngày dài với những thử thách phía trước đòi hỏi bạn phải vượt qua.Vượt qua bằng tất cả sức lực và trí tuệ của mình...
        Hôm nay sẽ khác ngày mai, không ai muốn thế nhưng quy luật tất yếu là vậy. Có những lúc tui tưởng mình đã hiểu được mọi việc, nhưng thật ra tất cả chỉ là bắt đầu. Có lẽ thế !!! Vì đơn giản 'kết thúc' một sự việc là 'bắt đầu' cho một sự việc mới.
        Chúc gia đình bạn có một ngày mới với nhiều điều tốt lành và hạnh phúc nhất.

                                           Hãy trân trọng những gì đang có của bạn!
        Chào bạn !!...Từ lúc 5 tuổi trở đi tôi lớn lên trong hoàn cảnh không cha, không biết quê nội, không anh chị em lủi thủi một mình,  thiếu bản lỉnh giáo dục, chỉ bảo của người Cha... Mẹ cho tôi những tình cảm của của người  đàn bà chỉ biết an phận, tôi luôn bị thiệt thòi trong khoảng đời học sinh của mình, cái có của các bạn.!..., là ước mơ của tôi không bao giờ có được, tôi lớn lên tự đứng, đi bằng đôi chân mình, bương chải cô độc trên đường đời thiếu sự dạy dỗ của người Cha, nhún nhường, chịu đựng để tồn tại đến bây giờ. Tôi cần phải biết..!!.. cho rất nhiều nhưng nhận lại không đòi hỏi phải là... bao nhiêu !!.. Cha mẹ gắn tên tôi là Công Lý có lẻ đúng với nghĩa của nó, để nhìn nhận một việc tôi luôn đặc mình là người trong cuộc, công tâm trong suy nghĩ,  "được lý... mất tình" lý tình phải cân bằng. Trong cuộc sống nói đến công bằng thật là khó, tôi nợ người hay người nợ tôi ,  nhưng thôi ta cứ nghỉ nợ nào cũng tốt cả. Buồn vui tôi cứ mãi loanh quanh, khó định hướng, Hi..Hi ..
 "phải ..!!.. không"------- tự tâm ta nghỉ..!!!

        Bạn ơi !...  ai cũng có nổi đau riêng khó thể giãi bày, hạnh phúc của tôi là được trải lòng trên blog., những khoảnh khắc vui buồn riêng tư của mình, tôi vui vì làm được rất nhiều việc cho tôi và cho bạn,  vui vì bạn luôn bên tôi, luôn tin tưởng tôi. Chúng ta bây giờ ai cũng là ông là bà, rồi cũng đến lúc kẻ trước người sau, ta vui--- ta cười---ta nói, để ta biết là ta vẫn còn hiện diện trong cõi đời nầy.
       Nếu một mai không còn ai, đứng bên kia đời trông vời vợi, không còn ai!.., đâu còn ai?.. trong ngày mai, có dư hương người, chỉ là gian dối------------- mà thôi. ( Phạm Duy)
                                                                                                                ----------Công Lý

15 thg 4, 2012

SINH NHẬT CON TRAI LỚN CỦA TUI

Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.

Thấm thoát thế mà hơn 3 năm rồi con nhỉ tính từ ngày Mẹ con mất.Còn Mẹ con hạnh phúc biết bao Mẹ luôn nhớ ngày sinh nhật của con, Ba vô tâm quá cho ba xin lỗi.
Giờ đây Ba lại nhớ đến ngày tháng khó khăn mà Nội và Mẹ vất vả lo lắng cho con trong lúc chào đời vào ngày 14/04/1975 trong thời kỳ hổn loạn đó nhọc nhằn cho Mẹ quá con ạ !...Con sinh tại bệnh viện Từ Dũ ,Thủ Đô Sài Gòn ,ba không có mặt trong lúc Mẹ con vượt cạn, thật là khó khăn khi sinh con ra, BS đả hội chẩn quyết định để cứu con và Mẹ .Ơn trên mọi việc chu toàn ,dấu ấn để lại nơi mặt con vết sẹo mà nay cũng phai dần, Mẹ thường hay nói với Ba là con lì lắm nhưng được là có hiếu .Con biết không lúc bây giờ Chiến tranh cách biệt mỗi người một nơi Ba thì ở Đà Nẵng chạy ngược chạy xuôi lo sợ cho thân phận mình ,ở đây ba lo cho Mẹ và Nội mọi liên lạc bị gián đoạn, Ở Sài Gòn Mẹ và Nội lo cho ba.
Hai tháng trôi qua từ ngày con có mặt ở đời, hàng trăm hàng nghìn đoàn xe lần lượt kéo nhau chuyên chở người hồi hương về lại Đà Nẵng ,ngày đêm Ba trông ngóng mong được nhìn thấy con, ôm con vào lòng mà mình ngỡ như giấc mơ ,con đẹp như một thiên thần nhìn bàn tay be bé xinh xinh, mẹ chỉ vào vết sẹo con mà tim Ba nhói đau thương cho con trẻ.
Nay là ngày sinh nhật con và con đả được 37 tuổi cái tuổi mà Ba cho đó là trưỡng thành, phàm việc gì cũng vậy sung sướng khổ cực cũng như ngày lại đêm ...đêm lại ngày..."có có- không không -không không -có có" con không nên buồn .

CHÚC MỪNG SINH NHẬT CON TRAI LỚN CỦA BA
Ba yêu con

9 thg 4, 2012

Festival Huế năm 2012


Giữa Huế và Đà Nẵng có cái gì đó bất bình thường theo sự suy nghĩ của người dân hai miền - láng giềng kề nhau, phát âm 2 giọng khác hẳn nhau,Huế âm hưởng  phương Bắc nên gọi là Bắc Trung Bộ .Đà Nẵng âm hưởng phương Nam nên gọi là Nam Trung Bộ .Đến Huế tôi thấy mình lắng dịu lạ thường ,Huế đẹp, một nét đẹp rất thầm kín và trầm tư không sôi động như Đà Nẵng, chính sự lắng dịu đó luôn dịu dàng với  người từ Tỉnh lạ đến , luôn có những chiêu thức chèn ép ...nhất là dân xứ Hàn đến với Huế .Chính vì vậy nhiều năm tổ chức Festivan nhưng năm nay tôi mới thật sự có mặt ,ấn tượng lo lắng nhất của tôi là bản số xe 43 "nhìn thấy 43 là thổi" nên tôi chuẩn bị thật tốt với chiếc xế của mình để khỏi bị lôi thôi .Huế có gì đó một chút buồn man mác


   Trong buổi khai mạc “Chợ quê ngày hội” Festival Huế 2012 lần này có 2 người bạn và tôi cùng về tham dự, năm nay thêm sự kiện đặc biệt đó là tại đây cũng diễn ra lễ phát hành đặc biệt bộ tem “Cầu mái ngói”, trong đó có cầu ngói Thanh Toàn.



Đáng chú ý tại Lễ hội là hoạt cảnh đi chợ quê, đua ghe truyền thống giữa các địa phương trong thị xã. Đến với “Chợ quê ngày hội”, chúng tôi có dịp được sống lại với tuổi thơ của mình hoặc tìm hiểu thêm về đời sống văn hóa sản xuất nông nghiệp qua việc tham quan nhà trưng bày nông ngư cụ với những hiện vật được trưng bày phong phú như cày, bừa, liềm, rớ,... ; tham quan các di tích văn hoá lịch sử trên địa bàn, tìm hiểu các nghề truyền thống của người dân trong vùng 






Ẩm thực cũng là điểm nhấn của chương trình lễ hội. Hàng trăm món ăn đặc sản, nhất là những món ăn truyền thống đậm chất quê tại quê hương Hương Thủy được làm từ nguyên vật liệu trong vùng đã được giới thiệu tới du khách gần xa, thu hút đông đảo những du khách từ ngoại tỉnh.




 Chương trình quảng diễn đường phố Festival Huế 2012 với chủ đề "Khát Vọng Xanh" còn là một chương trình độc đáo từ dự án "Giao lưu văn hóa Đông Á - Mỹ Latinh thông qua Festival Huế" trong khuôn khổ Diễn đàn Đông Á - Mỹ Latinh (FEALAC).

Qua các tuyến đường của thành phố Huế như Hùng Vương, Lê Lợi, Nguyễn Đình Chiểu…, trên cơ sở nền nhạc sôi động, các đoàn nghệ thuật đã trình diễn những tiết mục mục ca, múa, xiếc, khiêu vũ, đi cà kheo, đạp xe một bánh,... hết sức ấn tượng, độc đáo.


Người dân và du khách cũng đã hòa mình đầy hào hứng, đặc biệt các bạn trẻ đã cổ vũ rất cuồng nhiệt, góp phần tiếp thêm lửa cho các diễn viên trổ hết tài năng của mình. Họ thả hồn vào những điệu trống, điệu nhảy bản xứ mang đậm màu sắc dân tộc. 

Chương trình quảng diễn đường phố Festival Huế năm nay là dịp để người dân Huế và du khách được thưởng thức những món ăn tinh thần đến từ các nước bạn và là cơ hội tạo nên nhịp cầu giao lưu văn hóa giữa các dân tộc.

 Một nét mới của Festival Huế lần này là các lễ hội được tổ chức không quá chú trọng về quy mô mà tập trung đi sâu vào chất lượng trình diễn, cố gắng đạt chất lượng cao nhất.

Đêm khai hội Festival Huế 2012 ấn tượng - 2

Chương trình khai mạc Festival Huế 2012  

Đêm khai hội Festival Huế 2012 ấn tượng - 4

Những tiết mục được dàn dựng thể hiện một tiềm năng du lịch vô cùng phong phú của dải đất Bắc Trung bộ.

Đêm khai hội Festival Huế 2012 ấn tượng - 7
Tiết mục của Đoàn nghệ thuật Hàn lâm quốc gia Nga Piatnitsky

Huế đang nhộn nhịp lắm, không khí Festivan lan tỏa khắp các nẻo đường. Điều đó làm tôi ghét. Tôi cần sự yên tĩnh sao người ta lại cứ làm mọi thứ lộn xộn hết lên . Tôi cô đơn giữa dòng người tấp nập, lần đi nầy bao nhiêu những kỷ niệm, những điều tôi hứa với nhà tôi để rồi không thực hiện được. Một mình gặm nhấm nỗi buồn, nỗi đau, nhớ người bỏ tôi ở lại . ... Tôi co mình lại như chỉ cần ai chạm khẽ sẽ làm tôi vỡ vụn ra./. 
Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ
"Kiều"
Chiếc dép còn lại

Anh Khánh + Công Lý + Thành . 12-24 tháng 9-2011

Gia đình con trai Trưỡng của tôi
SINH NHẬT TAKATRAN cháu nội ông LÝ