Có
đôi lúc cuộc sống mệt mỏi, bon chen và vô vị. Lòng chẳng màng để ý đến
việc xung quanh, cứ cắm đầu sống, cắm đầu vui và cắm đầu buồn.
Hôm nay, tự nhiên lang thang đọc những câu chuyện để giải trí, đọc xong
lại thấy thấm thía cái lẽ sống bình thường này. Thì ra bấy lâu mình cứ
mệt nhoài vì chạy theo bộn bề cuộc sống, nay dừng lại nhìn, và hiểu -
thật sâu.
Những mẩu chuyện, có khi là những lời viết đơn giản thế này:
Không có kẻ thù nào to lớn và nguy hiểm bằng chính bản thân.
Tà
ý xấu xa vốn là kẻ thù tiềm ẩn lớn nhất của đời người mà tự ta khó
vượt qua nổi. Thật là nghịch lý khi bao khó khăn, thử thách, gian nan
do khách quan mà nhờ tinh thần, ý chí quyết tâm ta đều vượt qua. Nhưng,
khi trong tâm có bệnh thì lại chịu thua, như dao sắc không gọt được
chuôi vậy.
Đúng như nhận định trong thế giới có bốn điều tự hủy hoại là: Cây
nhiều hoa,quả nặng quá sẽ gãy cành; rắn độc mang nọc độc nhưng lại bị
giết để lấy nọc; kẻ làm việc nước không hiền tài, thì sẽ hại dân hại
nước, kẻ làm điều bất thiện sẽ bị quả báo, cho nên sách Kinh dạy rằng:
"Sự độc ác do tâm sinh ra, sẽ quay lại tự hại bản thân mình, cũng như
sắt tạo ra chất gỉ rồi chất han gỉ ấy sẽ tiêu hủy dần thân hình của
sắt".
Suy nghĩ xa hơn và kỹ hơn về giáo lý ấy thì càng rõ, nếu ta
không vượt qua được chính bản năng của mình thì lương tâm và trí tuệ
của ta cũng sẽ bị xói mòn mục ruỗng, chẳng mấy chốc mà thành phế nhân.
Ngạn
ngữ vẫn cho rằng: "Tốt gỗ hơn tốt nước sơn", nội dung bên trong hoặc
phần tinh thần không nhìn thấy được ấy mới quyết định bản chất của một
chính nhân thực thụ, bởi đơn giản là: "Con người biểu lộ tính ưu việt
của mình ở bên trong, chỉ có con vật mới lộ ra bên ngoài thôi".
Bài học về sự tự giác
Xưa
thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một
tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần
đấy và theo dõi.
Lần lượt ông ta thấy, những
thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua,
nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi
cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ
con đường.
Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau
cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và
nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia
vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: "Thật không may nếu có ai đó không
thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây". Xong đâu đấy, người nông
dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao
tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó
là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.
Câu
chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá
mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi
khi cũng có thể là một cơ hội tốt.
Hồ nước
Một
ông chủ người Hindu lớn tuổi mệt mỏi vì người thợ học việc cứ tối ngày
phàn nàn. Một buổi sáng nọ ông bảo anh ta đi mua một ít muối. Khi người
thợ học việc quay về, người chủ bảo anh chàng kém vui vẻ này bỏ một nhúm
muối vào cốc nước rồi uống.
- Anh thấy thế nào? - Người chủ hỏi.
- Mặn lắm ạ - anh thợ thốt lên.
Người
chủ tặc lưỡi rồi sau đó
bảo anh bỏ một nắm muối tương tự vào trong hồ. Cả hai lặng lẽ đi đến hồ
nước gần đó. Khi người thợ học việc khuấy nắm muối vào nước hồ, ông chủ
bảo anh:
- Giờ anh uống thử nước trong hồ xem sao.
Anh thợ làm theo lời ông.
- Thế nào? – Ông hỏi sau khi chàng trai đã uống xong một ngụm nước hồ.
- Mát lắm ạ - chàng trai nhận xét.
- Thế anh có nếm thấy muối không?
- Không ạ!
Lúc này, người chủ ngồi bên cạnh chàng trai, nắm tay anh nói:
- Những phiền muộn trong cuộc sống là muối nguyên chất, không hơn
không kém. Số lượng những nỗi muộn phiền trong cuộc sống chúng ta cũng
vậy. Tuy nhiên, số lượng những đắng cay chúng ta nếm tùy thuộc vào nơi
mà chúng ta đặt
nỗi phiền muộn ấy vào. Thế nên khi nào anh đau khổ, điều duy nhất anh
có thể làm là mở rộng nhận thức của anh về sự việc… Đừng làm cái cốc mà
hãy trở thành cái hồ.
VÌ SAO BẠN LẠI GIÀU CÓ?
Chàng thanh niên nọ lúc nào cũng than vãn số mình không tốt, không
thể giàu có được. Một ngày, một ông lão đi qua, nhìn thấy vẻ mặt ủ ê của
anh bèn hỏi:
- Chàng trai, sau trông cậu buồn thế, có việc gì không vui à?
- Cháu không hiểu tại sao cháu làm việc chăm chỉ, vất vả mà vẫn nghèo. - Chàng trai buồn bã nói.
- Nghèo ư, cháu là một người giàu có đấy chứ.
- Chưa ai nói với cháu như vậy cả, cháu rất nghèo.
- Giả như ta chặt một
ngón tay cái của cháu, ta trả cháu 3 đồng vàng, cháu có đồng ý không?
- Không ạ.
- Giả như ta chặt của cháu một bàn tay, ta trả cháu 30 đồng vàng, cháu đồng ý không?
- Không bao giờ.
- Vậy ta muốn lấy đi đôi mắt của cháu, ta trả cháu 300 đồng vàng, cháu thấy thế nào?
- Cũng không được.
- Vậy, ta trả cháu 3.000 đồng vàng để cháu trở thành một ông lão như ta, già cả, lú lẫn được không?
- Đương nhiên là không.
- Cháu muốn giàu. Vậy ta sẽ đưa cho cháu 30.000 đồng tiền vàng để lấy đi mạng sống của cháu, cháu thấy thế nào?
- Cháu cảm ơn ông! Cháu đã hiểu cháu cũng là một người giàu có.
Trong cuộc sống, rất nhiều người thường than thân trách
phận mà không hiểu thực ra mình còn hạnh phúc hơn rất nhiều người khác. Bạn hãy xem:
- Nếu sáng nay tỉnh dậy, cảm thấy mình khỏe mạnh, thì bạn đã hạnh phúc hơn rất nhiều người không còn cơ hội sống đến ngày mai.
- Nếu bạn chưa bao giờ phải trải qua sự tàn phá của chiến tranh, sự
đơn độc, lạnh lẽo trong nhà tù, chưa bị đói rét rình rập, thì bạn đã may
mắn hơn 500 triệu người trên trái đất.
- Nếu trong tủ lạnh nhà
bạn có thức ăn, bạn có quần áo để mặc, có tiền để tiêu, thì bạn đã hạnh
phúc hơn biết bao người nghèo đói vô gia cư trên thế giới.
- Nếu bạn có tài khoản trong ngân hàng, thì bạn đã được xếp vào nhóm 8% những người giàu có trên thế giới.
- Nếu bố mẹ bạn vẫn
còn sống và vẫn sống vui vẻ hạnh phúc bên nhau, thì bạn thuộc số ít nhóm người hạnh phúc nhất trên thế giới.
-
Nếu trên khuôn mặt bạn lúc nào cũng nở một nụ cười tươi tắn, bạn luôn
cảm thấy lạc quan yêu đời, thì bạn là người vô cùng hạnh phúc bởi trên
thế giới có rất nhiều người muốn lạc quan như bạn mà cũng không được.
- Nếu bạn được ôm người thân vào lòng hay được dựa vào bờ vai của họ
để nói lên tâm sự của mình, thì bạn đã hạnh phúc hơn rất nhiều những
người không bao giờ nhận được tình yêu từ người khác.
- Nếu bạn đọc được những dòng chữ này, thì bạn hạnh phúc hơn 2 tỷ người không thể đọc được trên trái đất này.
Sau khi đọc xong những dòng chữ này, bạn có
thể nhìn lại mình qua gương và mỉm cười: “Hóa ra, mình cũng là một người giàu có.”
Cà phê và tách
Một nhóm bạn học nay thành đạt rủ nhau về thăm thầy cũ. Sau một hồi
trò chuyện, họ bắt đầu kể lể, than phiền về những sức ép trong công việc
cũng như trong cuộc sống. Nghe vậy, người thầy vào bếp lấy cà phê mời
học trò cũ của mình.
Ông đem ra rất nhiều những chiếc tách khác loại: chiếc bằng sứ,
chiếc bằng nhựa, chiếc thủy tinh, chiếc thì bằng pha lê, một vài chiếc
trông rất đơn sơ, vài chiếc đắt tiền, vài chiếc khác lại được chế tác
cực kỳ tinh xảo. Người thầy bảo
những "người thành đạt" tự chọn tách và rót cà phê cho mình.
Sau khi mỗi người đều đã có một tách cà phê, người thầy đáng kính mới bắt đầu từ tốn: -
Nếu các em chú ý thì sẽ nhận ra điều này: ai cũng chọn những chiếc tách
đắt tiền, chẳng ai thèm màng đến những chiếc tách nhựa giá rẻ cả. Có lẽ
các em sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì ai chẳng muốn chọn cho
mình cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính là nguồn cơn của mọi vấn đề
rắc rối trong cuộc sống của các em.
Các em à, những chiếc tách kia đâu có làm ảnh hưởng đến chất lượng
của cà phê. Tất cả những gì các em cần là cà phê chứ không phải là tách.
Thế mà thường thì các em chỉ chăm chăm lo kiếm những chiếc tách tốt
nhất, rồi sau
đó còn liếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách
của mình không.
Hãy suy ngẫm điều này nhé: cuộc sống chính là cà
phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc
tách. Và những "chiếc tách" này không hề xác định hay ảnh hưởng đến chất
lượng cuộc sống chúng ta. Đôi khi do cứ mãi để ý vào những "chiếc tách
hư danh" mà chúng ta bỏ lỡ việc hưởng thụ cuộc sống.
Món quà mà Thượng đế ban tặng cho con người là cà phê chứ không phải
tách. Vậy thì cứ thoải mái nhâm nhi cà phê của mình và tận hưởng cuộc
sống tươi đẹp.
7 kỳ quan thực sự của thế giới là gì?
Trong lớp học, giáo viên mở một cuộc tranh luận
trong sinh viên với đề tài: 7 kỳ quan của thế giới là gì? Tổng hợp từ
rất nhiều ý kiến, cô giáo đưa ra “đáp án” – được sự đồng tình nhiều nhất
– 7 kỳ quan của thế giới được kể đến là:
1. Kim tự tháp Ai Cập 2. Đền Taj Mahal
3. Dãy Grand Canyon 4. Kênh đào Panama 5. Tòa nhà Empire State 6. Đền thờ Thánh St.Peter 7. Vạn Lý Trường Thành
Trong
khi đi thu lại các bài viết, cô giáo để ý thấy có một sinh viên nữ vẫn
chưa gấp bài viết của mình lại. Sau khi “công bố” kết quả, cô giáo bèn
lại gần và hỏi nữ sinh viên nọ xem có điều gì xảy ra với bài viết của
cô. Nữ sinh thưa với cô giáo: "Dạ, em vẫn còn có một chút băn khoăn ạ".
Cô giáo khuyến khích: "Em có thể nói cho
mọi người biết, chúng ta sẽ cùng giải quyết". Cô sinh viên ngập ngừng: - Em nghĩ, 7 kỳ quan của thế giới, đó là:
1. Xúc giác 2. Vị giác 3. Thị giác 4. Thính giác
Thêm một chút lưỡng lự, rồi cô nói tiếp:
5. Cảm xúc 6. Tiếng cười 7. Và tình yêu
Sự im lặng
bao trùm căn phòng, đến nỗi dường như có thể nghe được tiếng rớt của một
cây kim. Những điều mà bạn nữ sinh vừa đưa ra, nó gần gũi quá, đơn giản
quá, thậm chí tầm thường quá, chẳng ai để ý. Chỉ đến khi cô ấy “phát
hiện” ra, người ta mới nhận thấy đó thật sự là những điều kỳ diệu mà
mình đang có.
Một thông điệp nho nhỏ: tất cả những gì kỳ diệu nhất đang ở ngay trước mắt bạn,
đó không phải là gì khác: gia đình, niềm tin, tình yêu, sức khoẻ và bạn bè…
Cánh cửa không bao giờ khoá
Cô
gái mới có 18 tuổi, cô – như hầu hết các thanh niên ngày nay – chán
sống chung trong một gia đình nền nếp. Cô chán lối sống khuôn phép của
gia đình. Cô muốn rời khỏi gia đình:
- Con không muốn tin ông trời của ba mẹ. Con mặc kệ, con đi đây!
Thế
là cô quyết tâm bỏ nhà đi, quyết định lấy thế giới bao la làm nhà mình.
Tuy nhiên, chẳng bao lâu, cô bị ruồng bỏ vì không tìm ra việc làm, cô
phải làm gái đứng đường, đem thân xác, hình hài mình ra làm thứ để mua
bán, đổi chác. Năm tháng cứ thế trôi qua, cha cô qua đời, mẹ cô già đi
và cô con gái đó ngày càng
sa đọa trong lối sống của mình.
Không còn chút liên lạc nào
giữa hai mẹ con trong những năm tháng ấy. Bà mẹ nghe đồn về lối sống của
con gái mình, bà đã đi tìm con trong khắp thành phố. Bà đến từng nhóm
cứu trợ với lời thỉnh cầu đơn giản:
- Làm ơn cho tôi chưng tấm hình ở đây!
Đó là tấm hình một bà mẹ tóc muối tiêu, mỉm cười với hàng chữ: "Mẹ vẫn yêu con… Hãy về nhà đi con!".
Vài
tháng lại trôi qua, vẫn không có gì xảy ra. Rồi một ngày, cô gái đến
toán cứu trợ nọ để nhận một bữa ăn cứu đói. Cô chẳng buồn chú ý đến
những lời giáo huấn, mắt lơ đễnh nhìn những tấm hình và tự hỏi: "Có phải
mẹ mình không nhỉ?".
Cô không còn lòng dạ nào chờ cho hết buổi lễ. Cô đứng lên, ra
xem kĩ bức ảnh. Đúng rồi, đúng là mẹ cô và cả những điều bà viết nữa:
"Mẹ vẫn yêu con… Hãy về nhà đi con!". Đứng trước tấm hình, cô bật khóc.
Lúc
đó trời đã tối nhưng bức hình đã làm cô gái xúc động đến mức cô quyết
định phải đi bộ về nhà. Về đến nhà trời đã sáng tỏ. Cô sợ hãi khép nép
không biết sẽ phải nói ra sao. Khẽ gõ cửa, cô thấy cửa không khoá. Cô
nghĩ chắc có trộm vào nhà. Lo lắng cho sự an toàn của mẹ mình, cô gái
trẻ chạy vội lên buồn ngủ của bà và thấy bà vẫn đang ngủ yên. Cô đánh
thức mẹ mình dậy:
- Mẹ ơi, con đây! Con đây! Con đã về nhà rồi!
Không tin vào đôi mắt mình, bà mẹ lau nước mắt rồi hai mẹ con ôm chầm lấy nhau. Cô gái nói với mẹ: - Mẹ à, con lo quá. Thấy
cửa không khoá, con cứ nghĩ nhà có trộm!
Bà mẹ nhìn con âu yếm: -
Không phải đâu con à! Từ khi con đi, cửa nhà mình chưa bao giờ khoá. Mẹ
sợ lúc nào đó con trở về mà mẹ không có ở đây để mở cửa cho con!
Và cô gái lại gục đầu vào lòng mẹ, bật khóc!
Chiếc Vòng
Một
ngày nọ, Vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân
tín của mình. Vua bèn nói với ông: "Benaiah này, ta muốn ông mang về cho
ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu tháng
để tìm thấy chiếc vòng đó."
Benaiah trả lời: "Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa
đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc
vòng ấy phải có gì đặc biệt?"
Nhà Vua đáp: "Nó có những sức
mạnh diệu kỳ. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó, sẽ thấy buồn, và nếu ai
đang buồn, nhìn vào nó sẽ thấy vui". Vua Salomon biết rằng sẽ không đời
nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn
cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.
Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.
Vào
đêm trước ngày lễ Sukkot, ông quyết định lang thang đến một trong những
nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong
đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại
hỏi "Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho
người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó
quên đi nỗi buồn không?".
Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một
chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên
chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.
Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng lễ hội Sukkot.
"Nào, ông bạn của ta", Vua Salomon nói, "Ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?".
Tất cả những cận thần đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.
Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói:
"Nó đây thưa đức vua". Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất
trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó khắc dòng chữ: "Điều đó rồi
cũng qua đi"
Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng
tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù
du, bởi vì một ngày nào đó,ông cũng chỉ là cát bụi.
Nếu…
* Nếu bạn cảm thấy khó ngủ, hãy nhớ rằng có những người vô gia cư chưa từng có chỗ để nghỉ chân.
* Khi bạn bị kẹt xe, đừng vội bực mình, còn vô số người trên thế giới này xem việc lái xe như một đặc ân.
* Nếu phải trải qua một ngày làm việc tồi tệ, hãy nghĩ về những người đã không có việc làm từ ba tháng qua.
* Đừng vội buồn vì mối quan hệ của bạn với ai đó trở nên tồi tệ, vẫn còn nhiều người chưa bao giờ biết yêu hoặc
được đón nhận tình yêu.
* Có những phụ nữ nghèo phải lao động
cật lực 12 giờ một ngày, bảy ngày một tuần chỉ để kiếm tiền nuôi sống cả
gia đình trong khi bạn đang luyến tiếc vì để lỡ mất một kỳ nghỉ cuối
tuần.
* Nếu bất chợt nhìn vào gương thấy mái tóc mình đã điểm bạc, hãy
nghĩ về những bệnh nhân ung thư phải điều trị bằng hoá chất đang ước ao
có một mái tóc để soi.
* Nếu bạn nghĩ mình đang là nạn nhân của
sự bất hạnh, sự ích kỷ hay thái độ vô giáo dục của một số người, hãy nhớ
là mọi việc vẫn còn có thể tệ hơn như vậy và chính bạn có thể là những
người đó.
Tôn trọng và chia sẻ
Ông
chủ một cửa hàng nọ
treo một cái bảng lên cửa với dòng chữ "Ở đây có bán chó". Những tấm
bảng như vậy rất thu hút bọn trẻ và ngay sau đó một cậu bé xuất hiện,
hỏi ông chủ cửa hàng:
"Bác bán những con chó đó bao nhiêu tiền?".
Ông chủ cửa hàng đáp: "Giá nào cũng có cả, từ 30 đến 50 đô la".
Nghe xong, cậu bé rút trong túi ra vài tờ bạc lẻ và nói: "Cháu chỉ có 2 đô 37 xu, cháu có thể xem chúng được không?".
Ông chủ mỉm cười rồi huýt sáo và từ trong chiếc cũi mấy chú chó lông có
đốm nhỏ tròn chạy ra, một con khập khiễng chạy sau cùng. Cậu bé chỉ chú
chó khập khiễng và hỏi:
"Nó bị sao thế hả bác?".
Ông chủ giải thích rằng chú chó không có hốc xương hông, vì vậy mà nó bị tật và phải đi khập
khiễng. Giọng cậu bé bỗng trở nên sôi nổi:
"Đó chính là chú chó mà cháu muốn mua".
Ông chủ cửa hàng nói:
"Không, cháu sẽ không muốn mua chú chó nhỏ đó đâu. Còn nếu cháu thật sự thích nó, bác sẽ cho cháu".
Cậu bé trở nên buồn buồn, rồi nhìn thẳng vào mắt ông chủ cửa hàng và nói:
"Cháu
không muốn bác cho cháu chú chó nhỏ này. Nó cũng có cái giá riêng của
nó như những chú chó khác. Cháu sẽ trả đúng số tiền đó. Nhưng bây giờ
cháu chỉ có 2 đô 37 xu, số tiền còn lại cháu sẽ trả bác 50 xu mỗi tháng
cho đến khi nào đủ thì thôi".
Ông chủ nhận tiền và bảo:
"Cháu thật sự không muốn mua con chó này đâu. Nó sẽ không bao giờ có thể chạy nhảy và chơi với cháu như những con chó
khác được".
Nghe thấy thế, cậu bé cúi xuống kéo quần lên để lộ
chân trái bị tật quấn đầy băng và được nẹp bởi thanh kim loại lớn. Cậu
ngước nhìn lên ông chủ và nhẹ nhàng đáp:
"Bản thân cháu cũng không chạy nhảy được tốt, và cháu nghĩ chú chó nhỏ kia sẽ cần một người hiểu và chia sẻ với nó".
Vâng, chúng ta cũng cần làm vậy, cần tôn trọng và chia sẻ với những người không may mắn. |