Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao! Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.. Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay . May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may . Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng. Cha gửi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ! Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn. Dù phần con chẳng ai nhớ để dành . Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.

Tú Lệ ...Yên Bái

Tú Lệ ...Yên Bái

LỜI THÌ THẦM CỦA TRÁI TIM

30 thg 12, 2011

Lời Nầy Cho Con

 VIẾT CHO 3 NGƯỜI CON TRAI VÀ 3 NGƯỜI CON GÁI CỦA BA

 Những cơn sóng nhỏ lăn tăn trên mặt hồ đã tan rồi chỉ còn một bờ hồ phẳng lặng mà thôi. Hãy đễ cho Ba được thực hiện sứ mạng của mình các con nhé, giữ cho tình cảm cha con anh em mãi trong xanh và phẳng lặng như mặt nước Hồ Thu.
Lời cho các con !...Một mai khi ba nhắm mắt chỉ mong các con yêu thương nhau hơn, hơn những lúc ba còn trong cỏi đời nầy .Sống bằng tình yêu thương Các con sống không thể thiếu tình yêu thương với nhau và với thế giới xung quanh. Tình yêu thương giũa con người với con người được biểu hiện thông qua những lới nói ân cần, dịu dàng; qua ánh mắt, nụ cười, cử chỉ thân thiện; qua những hành động, việc làm quan tâm, giúp đỡ nhau khi khó khăn, hoạn nạn ... 
Tình yêu thương giúp cho cuộc sống ấm áp hơn; giúp người thân trong gia đình thêm yêu cuộc sống và có thêm sức mạnh vượt qua khó khăn trong cuộc sống.

Con hãy nghĩ đến những người quanh con, người anh em con ,ắt hẳn có một ai đó đang cần đến sự quan tâm chân tình của con, có thể đơn giản họ chỉ cần một lời khuyên, một lời động viên an ủi ở con mà thôi, thế thì còn ngần ngại gì nữa mà chưa nhấc máy điện thoại, gởi một tin nhắn hay viết vài dòng nhắn gửi đến người thân hay người anh ,em của con..?
Hãy luôn mở rộng trái tim, cùng lắng nghe và sẻ chia, biết nhói đau trước nỗi đau của người khác. Một trái tim biết yêu thương mà không mong nhận lại điều gì cả, hãy yêu tất cả mọi người, cho dù đó là kẻ thù của con bởi chính tình yêu sẽ cảm hóa được con người. Càng cho đi bao nhiêu, thì con sẽ càng nhận lại được bấy nhiêu, thậm chí còn nhiều hơn thế nữa - đó là món quà tất yếu của tình yêu!

Chúng ta cần biết yêu thương những người thân trong gia đình, thầy cô giáo, bạn bè và mọi người; biết yêu quý và bảo vệ các loài vật, cỏ cây, hoa lá v..v..vv



"Cây nhiều cành cùng chung một cội
Nước trăm khe đều chảy về nguồn"

Con cái dù trai hay gái ba cũng yêu thương như nhau không bên nào nặng hay nhẹ
-Làm con gái là trách nhiệm làm dâu ,phải biết  những ngày đơm tháng quảy bên chồng chăm nôm cha mẹ chồng "gái có công chồng chẳng  phụ"

Và con gái cũng chỉ có một đời hiếu đạo với cha mẹ ruột .Đời sau dần dần xa cách..
.
-Làm con trai thì phải nhìn nhận công việc mình rất lớn lao, trách nhiệm với ông bà tổ tiên với gia đình bên nội cả ngoại, luôn giáo dục con cái để lo hậu sự sau nầy.
 
CHIM CÓ TỔ - NGƯỜI CÓ TÔNG
NHƯ CÂY CÓ CỘI - NHƯ SÔNG CÓ NGUỒN
* Tất cả chúng ta ai ai cũng có Tổ Tông Cửu Huyền Ông Bà 7 Đời 9 Kiếp của nhiều kiến họ : Nguyễn, Võ, Trần, Lê...
* Ơn dưỡng dục cù lao bao nhiêu kiếp, mình tự Kiểm lại mình đã làm gì Báo Đáp Ân Tình ơn Ông Bà Cha Mẹ sinh ra ta này của ngày hôm nay...
* Nhờ ơn CỬU HUYỀN chúng ta nhận được ÂN gia hộ, được KHAI TÂM, mở  TRÍ HUỆ và giửa dòng ĐỜI VINH - NHỤC, vui buồn, biết bao sóng gió thăng trầm trong tình đời, có AI hiểu được CỬU HUYỀN ÔNG BÀ luôn luôn lúc nào cũng cận kề chúng ta để bảo dưỡng, dẫn đường không cho lầm đường lạc lối, tạo điều kiện gặp được bạn hiền song hành học ĐẠO vun bồi công ĐỨC 

Cha mẹ nên để lại điều gì cho con cái? Của cải vật chất trong thế giới này sẽ không kéo dài mãi mãi. Những đứa trẻ có thể phung phí tiền bạc mà cha mẹ để lại cho chúng, thậm chí cuối cùng có thể trở thành ăn mày. Nếu chúng không thể sử dụng gia sản thừa kế từ cha mẹ một cách khôn ngoan, thì ngay cả một gia tài lớn cũng có thể tiêu tan, tới mức khuynh gia bại sản. Khi cha mẹ để lại di sản thừa kế cho con cái, chúng thậm chí có thể đưa nhau ra tòa để tranh giành. Trải nghiệm từ những việc đả qua ,ba ăn chay cầu nguyện cho các con ,chỉ mong các con tu tập, quan tâm ,thương yêu chăm sóc lẩn nhau hơn.

Bây giờ thì các con của ba đều có gia đình, các con đả thành mẹ thành cha. Khi cha mẹ để lại trí tuệ và đạo lý làm người, con cái họ có thể tạo ra của cải cho chính chúng. Khi cha mẹ tích đức hành thiện cả đời và để lại mỹ đức cho con cái, phúc báo sẽ được lâu dài và tạo phúc cho con cháu về sau.

Đời người không thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Người ta sẽ luôn phải đối mặt với những khó khăn, thất bại và phiền não trong cuộc sống. Khi đối mặt với thất bại, nếu các con có thể giữ một cái nhìn lạc quan, tự tin và rộng mở, thì con sẽ có thể chuyển bình thường thành giàu có, khó khăn thành thoải mái, và ngay cả chuyển sự đau khổ trở thành những trải nghiệm tốt đẹp và quý giá.

"Chim có tổ người có tông". Câu nói này của cổ nhân thật nhiều ý nghĩa. Hôm nay ngồi ngẫm lại mới thấy càng thấm thía.
Khi nhìn lại gia đình mình, và cả những gia đình khác,ba đều thấy một điều, một điều mà theo ba có thể lý giải cách nói của người xưa.   Loài chim, một đời chúng sinh ra biết bao nhiêu lứa con, nhưng cuối cùng có con chim con nào ở lại với cha mẹ khi chúng trưởng thành đâu! Khi đã đủ lông đủ cánh, tất cả đều rời tổ - nơi chúng được sinh ra, nơi có cha mẹ chúng để bay về một phương trời khác, xây cho mình một cái tổ khác, và hầu như chẳng quay về tổ cũ bao giờ. Con người cũng gần như vậy.
Ngày xưa, khi còn ở với cha mẹ, tết nào cũng vậy, sáng mùng 1 tết các con dậy rất sớm, cả nhà quây quần bên nhau, khui rượu,  mừng thọ cha mẹ, cha mẹ lì xì mừng tuổi cho các con, chuyện trò rôm rả, đầm ấm, rồi gia đình ta dắt nhau đi thắp hương ông bà tổ tiên. Thật ấm áp, hạnh phúc. Nhưng bây giờ, khi các con đã ở riêng thì chẳng thể còn được cái cảnh trìu mến ấy. Các con phải lo cho cái nhà của mình, rồi các mối quan hệ mới. Mùng 1 tết, về tới nhà cũ thì đã gần trưa, chưa nói chuyện với cha mẹ được bao nhiêu lại vội vã ra đi. 
Thế đấy! Cha mẹ nào cũng vậy, có sinh được bao nhiêu con cái, thì sau này, khi những đứa con ấy trưởng thành cũng đều ra sống riêng, hoặc có xu hướng sống riêng, lo cho cuộc sống của riêng mình. Rồi cuối cùng cũng chỉ còn lại cha mẹ - hai người. Cái cảnh này sao mà giống với bố mẹ chim vậy!

Dù biết rằng cuộc sống luôn phải thế, vẫn biết cha mẹ nào cũng mong con cái phương trưởng, vươn vai,đọ cánh, đi ra cùng mọi người, nhưng vẫn thấy chạnh lòng khi đôi lúc con cái cứ mãi lo cho cuộc sống mới của mình, mà để nơi nhà cũ, cha  phải luôn ngóng chờ con về, lo cho con được một bữa ăn, lo lắng cho công việc và sức khỏe của các con.

Các con ơi..!!. nhớ luôn về với Ba nhe con ,ba luôn hãnh diện với bà con hàng xóm khi được các con ,các cháu về viếng thăm   ..! Người có tông, người có gia đình, và gia đình luôn là nơi ấm áp để con nhớ, để con quay về. GIA ĐÌNH LUÔN LÀ ĐIỂM TỰA, là bóng mát che chở cho các con. 
Hãy quyết tâm hành động

THƯ GỞI CHUNG CHO 3 ĐỨA CON GÁI CỦA BA
"Vi là người con điển hình"

Năm nay mùa xuân đến sớm,cây Mai nhà mình ba bắt đầu tỉa lá và chẳng bao lâu sẽ tràn ngập những hoa.Năm đến Vi đã có em bé.  Nhìn những nụ hoa đang hé nở,ba nghĩ đến các con và muốn viết vài dòng cho các con.
  Ba thường khuyên răn con gái của ba là:

- Chồng con ví như người cha.... con phải biết kính trọng và đó là điểm tựa luôn bao bọc, che chở cho con."không ai thương cha bằng con gái thương cha"
- Chồng con ví như người con.... con phải biết khuyên răng, uốn nén ,dạy dỗ ,biết lắng nghe và biết tha thứ  lỗi lầm,  hiểu sở thích, ăn ,uống của con mình."không ai hiểu con bằng Mẹ hiểu con"

   Ba thường khuyên răn con trai của ba là:
- Vợ con ví như người Mẹ, người Chị.... (...........)
- Vợ con ví như người con, người em gái...(...........)

Vi con !..!Đáng lý ra ba định nói với con về vấn đề này trước khi con lập gia đình nhưng ba thấy con quá bận rộn cả trăm thứ việc ,nào là
lo cho đám cưới ,đơn độc hai vợ chồng tự lo, coi ngày giờ, đi mời bạn bè v.v.v.. mẹ mất anh chị bận bịu nên cũng không giúp gì cho con.

Vi con ,ba biết con rất yêu chồng, Chồng con nhiều tuổi hơn con nên việc cư xử đối với con và mọi người dạn dày kinh nghiệm ,một lòng yêu thương con nên có thể thay thế ba để chăm sóc cho con ,khi mà tình cảm con bị hụt hẫng vì mẹ không ở bên con,   nhưng ngoài những điều hoàn toàn đó, con cần phải tìm hiểu những sự bất toàn của chồng con nữa. Có như thế con mới có thể yêu chồng ,giúp đỡ chồng thật sự và không thất vọng khi nhận thấy những khuyết điểm của chồng con.


Khi 2 con quen nhau để đến hôn nhân ,con đả biết việc làm của chồng để tiếp tục công việc 2 con phải có kế hoạch tự phát triển độc lập ,không nên ỷ lai như vậy nửa tất cả phải lập nên chương trình mục tiêu cụ thể .Con cũng cho chồng con hiểu là CÔNG VIỆC  ĐỐI VỚI NGƯỜI ĐÀN ÔNG cũng chẳng khác nào VIỆC SINH SẢN ĐỐI VỚI ĐÀN BÀ.Cả hai đều có những lý do quan trọng cần phải hoàn tất như nhau.

Các con hãy ghi nhớ điều này : Dù chồng con có thành công rực rỡ thế nào nhưng luôn luôn trong tiềm thức vẫn còn những điểm hoài nghi ,lo lắng ,cần được một người tin cậy trấn an thì mới yên lòng ,vì trong người đàn ông nào cũng có một “cái mầm” của đứa bé con, luôn luôn cần được “người mẹ” an ủi ,trấn tỉnh. Đó là một sự thực hiển nhiên.

  Đứng tưởng rằng kết hôn rồi ta phải từ bỏ tất cả chỉ biết đến gia đình thôi. Con cần biết sắp đặt thời giờ cho gia đình và cho chính mình nữa. Nếu con thích gì thuộc tính cách độc lập nơi con thì nên trao đổi với chồng, nhưng con cần nhớ rõ gia đình bao giờ cũng là ưu tiên trong mọi vấn đề. Khi con đã quyết định chia sẻ cuộc đời với một người ,cả hai đã trở nên một đơn vị gia đình và cái đơn vị này lúc nào cũng quan trọng hơn cả


Các con thương yêu,có nhiều việc nhỏ mà con cần lưu tâm, để đem lại hương vị cho gia đình nhưng cũng có những việc nhỏ mà con không nên quan trọng hóa để tránh những phiền phức. Biết được việc nhỏ nào đáng ghi nhớ hay đáng bỏ qua là một điều hết sức quan trọng .Làm được như vậy thì chắc chắn chồng con sẽ yêu và kính nể con rất nhiều.

Còn đừng ngần ngại vì tỏ ra dễ dãi. Đó không phải là sự yếu đuối, trái lại,nó là dấu hiệu của sự trưởng thành, vì có trưởng thành mới nhận định được ở cái thế giới phức tạp này có nhiều quan niệm khác với ý kiến của mình nhưng vẫn hữu lý. Con không nên băn khoăn vì ý kiến của mình khác với chồng ,vì hôn nhân là một sự liên kết chứ không phải hòa hợp. 


Con yêu quý,người đàn ông nào cũng có những cái lỗi lầm “không thể sửa”, do đó con không nên đòi hỏi một sự tuyệt đối và cằn nhằn vì ai chả có lỗi lầm. Hãy rút tỉa kinh nghiệm và quên nó đi ,mặc dù ba biết rằng trong thâm tâm của người đàn bà nào cũng không bao giờ quên ,nhất là khi lỗi đó do người chồng gây nên.

Con hãy tập chia sẽ vui buồn với chồng từ việc lớn đến việc nhỏ ,dù chỉ một cuốn sách,một đoản văn, một bài thơ hay một câu chuyện khôi hài. Một sự bực mình khi biết khôi hài cũng có thể trở thành một niềm vui nho nhỏ, con hãy ghi nhớ như vậy. 

 
Con yêu,làm vợ là một sứ mạng cao quý,một nghệ thuật xây dựng trên một quy luận căn bản nhưng bảo đảm sẽ thành công “Hãy làm vui lòng người chồng”.

Chồng con thích sạch sẽ ư ? con cần ăn mặc tươm tất .Chồng con thích giao thiệp ư ? con hãy đón tiếp bạn bè của chồng con một cách niềm nở.Chồng con hay cau có ư ? Hãy tạo không khí vui vẻ trong gia đình. Chồng con lúc nào cũng muốn con ở bên cạnh ư ? Hãy cảm tạ Thượng đế rằng chồng con không muốn một người đàn bà nào khác bên cạnh chàng.
 
Con hãy yêu tha thiết ,con hãy yêu chân thành .Con đã cam kết như vậy trong khi kết hôn. Đừng cho rằng như vậy là thấp kém, là yếu đuối,là mất phẩm giá hay đừng nghe mọi lời bình phẩm của những phụ nữ nào khác. Họ có thể có những quan niệm và ý nghĩ chắc chắn họ không thể yêu thương con hơn ba của con được. 


Con hỡi,trên chiếc thuyền gia đình,nếu chồng con là động cơ thì vợ là bánh lái và chính cái bánh lái mới là cái vật định hướng cho con thuyền.

Ba chúc các con gái của Ba thật nhiều vui vẻ và hạnh phúc.

24 thg 12, 2011

Muôn vàn thương yêu gửi vợ

Đã mấy năm nay rồi anh rất sợ ngồi không, không làm gì cả vì những lúc như vậy anh lại nhớ và thương em thật nhiều. Hôm nay là ngày giỗ đầu của em, trùng với ngày Noenl 24-12-2011 , đi đâu cũng thấy mọi người bàn chuyện đi chơi Noenl . Anh lại nhớ em hơn và buồn thương tràn ngập trong lòng.       

Lúc mới gặp nhau anh hứa với em đủ điều, nào là về quê  anh ,ở Miền Trung Đà Nẵng rất đẹp, con người hiền hòa dể hòa đồng và cũng  ở gần Cố đô Huế ,anh sẻ đưa em di thăm danh lam thắng cảnh nơi nầy, nhưng chỉ chưa đầy 1 năm thì đất nước giải phóng ,cuộc sống thay đổi kiếm miếng ăn cũng đả khó huống gì đến việc đi chơi .Ngày tháng trôi qua ,bao nhiêu điều cực nhọc anh đi xe đạp thồ, còn em thì buôn gánh bán bưng, bán rau muống, bán áo quần dạo, bán bắp nướng trong đêm đông lạnh ,anh nhớ hồi bán bắp đó có "thằng dê nó ngồi thò lõ" làm em sợ bỏ chạy về nhà quên cả vốn lẩn lời .Năm 1977 thì anh được đi làm công nhân nơi công ty của người cậu làm Giám đốc, em cũng biết mẹ mình khổ nhọc mới xin anh được vào làm ,lúc đầu anh làm nghề lao động phổ thông "đó là nghề thợ đụng ,ai sai chi làm đó" .Trình độ học vấn anh chỉ với mảnh bằng Tú tài bán ,nhưng cấp chỉ huy anh thi ?..!..!... Gia đình ta mang ơn Cậu nhiều lắm  ,vì anh là thằng lính chế độ củ ,  anh không muốn mọi người trong công ty biết là anh là cháu của Giám đốc, sợ ảnh hưởng đến tổ chức ,ngày tháng trôi qua với lòng nhiệt tình và có chút ít văn hóa, nên đề cử anh quản lý bếp ăn tập thể và quản lý toàn bộ tem phiếu của công ty cuộc sống dần được cải thiện, tình cảm vợ chồng cũng cư  xử nhau theo đạo nghĩa, còn tình yêu thì bộn bề với những lo toan cuộc sống hằng ngày. Quê em ở Sài Gòn mà cũng không có tiền về thăm gia đình, khi gia đình ta có khả năng thì anh hư quá !... em  không dám về thăm quê ,sợ anh ở nhà lăng nhăng nghỉ lại anh quá tệ phải không em.!!
Thế mới biết ,đồng tiền dể thay đổi lòng người ,vui chơi quên cả lối về  .Và cũng từ lỗi lầm đó , tánh khí em  đổi thay từ hiền hậu trở nên đố kị,  ích kỉ v.v.v.v .Tánh xấu là do anh tạo ra ,viết cho em đây là chỉ để sám hối, hôm nay là ngày 30-11-năm Tân Mẹo và là ngày giỗ đầu "tròn 3 năm"chỉ mong em tha thứ cho anh .Tuy em đả tha thứ cho anh rồi ,nhưng anh vẫn thấy thẹn và xấu hổ ,anh ghi lại những dòng nầy  mong cho con của chúng mình đọc để không bị vết dơ như ba nó "cái gì cũng có cái giá của nó" Em có biết không ?..  gia đình các con ta xảy ra nhiều việc mà anh không lý giãi được ,phải chi có em thì mọi việc sẻ đơn giãn ,thế mới biết em ra đi trước anh đó là nghịch ,giờ một mình anh bơ vơ chẳng biết giãi bày cùng ai .Em ơi và đêm nay  là đêm Noenl ngày 24-12-2011 lúc 22 giờ 20 phút ,viết đôi dòng cho em mà tâm trí luôn phân tâm, lo khách hát  karaoke chỉ sợ lộn xộn gây mất trật tự .Anh nhớ  vào những ngày lể hội như thế nầy em rất lo ,giờ anh cũng vậy chẳng qua cũng vì nghề nghiệp   đành chịu vậy thôi, mong em phù hộ cho gia đình con cháu mọi việc được bình yên. 

Cái ngày kinh hoàng đến với gia đình ta là em mang bệnh K  trời đất như sụp đổ .Bình yên vui vẻ không bao lâu mà em phải cam chịu bệnh nghẹt nghèo thế nầy .Em là người tuyệt vời nhất vì em đả làm rất nhiều việc trước khi bị đau là ,về quê Châu Đốc thăm mộ ba về Sài Gòn trả ơn với những người mang ơn ,ghé thăm gia đình em trai anh ở Bà Rịa, hỉ xã với những người mà ân oán từ lâu "cô Hà ,bà Năm,v.v.." tôi cứ tưởng là em không làm được, thế mới biết là em tuyệt vời trên cả tuyệt vời...Rồi đến ngày em ra đi, không một chút âu lo, buồn phiền nuối tiết .Giờ anh chỉ ân hận là chúng mình ,sống với nhau vui vẻ hạnh phúc khi kinh tế ổn định không được bao nhiêu năm thì em lại bỏ ra đi .
 "Vợ chồng không chỉ là duyên mà còn phải tu hàng trăm kiếp mới có được cái duyên làm vợ, làm chồng của nhau"
Người ta không thể sống trăm năm với nhau bằng tình được. Tình là một đam mê  , tàn lụi rất mau. Nghĩa là một cái gì bền chặt hơn nhiều. Và chính cái nghĩa đó là keo sơn gắn chặt hai người, để hai người có thể sống được lâu dài với nhau.

…Bàng hoàng tỉnh giấc, đơn côi.
Ngoài hiên gió rét, anh ngồi nhớ em.
Muôn vàn thương yêu gửi vợ, và mong các con đọc được tâm sự của ba ./.

5 thg 12, 2011

RỂ TÔI

 Tôi có một người con gái út duy nhất ,đấy mà khi làm bia cho mẹ nó lại đề trưỡng nữ ,cháu lại hỏi tôi vậy là con có em hả ba, thế mới biết là mình vô ý quá ,có lẻ lúc bận rộn nên ông thợ làm bia không nhắc nhở nên ghi lộn .



Con gái tôi có lòng hiếu thảo quen với ai cũng muốn người đó quan tâm đến gia đình cha mẹ mình ,vì vậy nên có nhiều người thương nhưng không thương được. Mẹ nó mất được 2 năm thì có người dặm hỏi cháu, tuổi hơn cháu đến 15 tuổi lúc đầu tôi cũng có ý không bằng lòng, con gái tôi bảo vệ là :"anh em ảnh thương yêu nhau lắm" tôn ti trật tự anh em hòa thuận và mẹ anh ấy tính tình đôn hậu thương yêu con lắm ba hãy tin con. Nghe xong, ngoài việc mừng cho con, tôi còn hay nhắc: con cũng cần quan sát cách anh chàng ấy đối xử với mẹ, với cha, với ông bà, tổ tiên như thế nào nữa. Đừng có choáng ngợp trong những việc làm tốt, những món quà mà người ta tặng mình rồi quên hết, rồi cho đó là tuyệt vời, ngất ngây với nó con nhớ điều ba dạy là“Cuộc đời ai cũng có ước mơ niềm tin, là nghị lực thôi thúc vươn lên trong cuộc sống. Dù gặp bao gian khó với ta chẳng hề chi, nếu lòng ta vững lòng tin …”,đến khi tiếp xúc mới thấy thằng rể tương lai tôi nó giống na ná thằng con trai thứ của tôi, À thì ra vì thương anh trai quá nên có cảm tình với anh chàng nầy đây .Con tôi có cặp mắt nhìn đôn hậu, yêu quý anh em trong nhà. Tôi nghỉ âu đó cũng là số mệnh có thể thay thế, giúp chăm sóc cho con gái của tôi tốt hơn.
Ngày vu quy cháu gia đình tôi tạo mọi điều kiên thuận lợi ,chỉ mong muốn rằng vợ chồng nó sống cùng tôi là được.Thế mới biết rằng tình thương ta biết cho đi sẻ có ngày nhận quả tốt. Thật thấm thía khi ai đó nói rằng: Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà chính là nơi không có tình thương”. Nơi nào không có tình thương thì đó là một mảnh đất thật đáng sợ hơn cái lạnh của vùng Bắc Cực. Vì vậy mỗi con người chúng ta sống luôn luôn cần tình cảm yêu thương, sự vỗ về, an ủi, niềm động viên, khích lệ. Như có nhà thơ đã từng kêu gọi “con người ơi hãy thương lấy con người” , hãy biết yêu thương và tìm cho mình một tình yêu thương chân thành. Điều đó sẽ vun đắp cho chúng ta một cuộc đời tươi đẹp, tràn ngập niềm vui và niềm tin yêu, hy vọng.
Từ khi vợ chồng nó sống với tôi ,nhìn cách săn sóc cho vợ nó và kính trọng tôi thật sự tôi thấy yên tâm là mình đả có rể quý .Anh chị em ,bên vợ nó cũng có đôi khi làm nó buồn, có mấy lần định ra riêng nhưng thương vợ thương tôi không ai chăm sóc nên không đành đưa vợ đi. Tôi thường động viên cháu là "hữu xạ tự nhiên hương"con sống vơi trái tim chân thật của con, rồi đến ngày thuận duyên thì anh em hiểu nhau hơn .Thương nhau là có thể sống cho nhau, nhận diện sự tương tác tích cực của tình thương cho sự phát triển của hạnh phúc chứ không phải để bó hẹp mình và người trong một vài mối quan hệ được gọi thành tên - chính danh như người yêu, bạn bè, thân bằng quyến thuộc. Nếu chúng ta chỉ quan tâm đến mỗi tình thương trong vài mối quan hệ như thế thì chúng ta có thể sẽ khổ và sẽ trở nên ích kỷ. Vì vậy mà Phật dạy mình tình thương lớn, tất nhiên cũng phải bắt đầu từ những mối quan hệ thực tế trong đời sống như thương cha, thương mẹ, thương vợ thương chồng, thương con cái, yêu đồng bào, đồng loại rồi đến vạn loại chúng sinh.

 Vậy là Rể tôi và tôi thật sự “cần nhau” chính là sự có mặt của tình thương, của gốc rễ hạnh phúc, chứ không phải đơn thuần mang tính chất bản năng. Đó mới chính là sự cần nhau thực sự mang ý nghĩa của “ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”, của triết lý về tình thương, là thứ chất liệu cho hạnh phúc vững bền!

Anh Khánh + Công Lý + Thành . 12-24 tháng 9-2011

Gia đình con trai Trưỡng của tôi
SINH NHẬT TAKATRAN cháu nội ông LÝ