THƯ GỞI ĐẾN CÁC CON CỦA BA
.Những dòng nầy ba viết từ trái tim cằn cổi của ba , chỉ mong các con hiểu và cố gắng sống thật tốt, sống với tấm lòng nhân ái bao dung ,vị tha . Với những lời lẽ mộc mạc, dễ hiểu đã đề cao được công lao dưỡng dục của cha mẹ, nó không nằm trong phạm vi văn chương bác học, mà trở lại gần gũi và phổ cập với đời sống con người qua bao thế hệ:
“Công cha nghĩa mẹ cao dày,
Cưu mang trứng nước những ngày còn thơ.
Nuôi con khó nhọc đến giờ,
Trưởng thành con phải biết thờ song thân.”
Thật là khó khi nói chuyện nghiêm túc với các con, thông thường mọi gia đình khi có việc gì hệ trọng đều tổ chức hội họp , bàn bạc và góp ý đến từng thành viên trong gia đình , trước đây nhà ta Mẹ là người quản lý, tư tưởng thì hay chống đối ba , nên tập lề đó chưa bao giờ thực hiện.Nay ba muốn một vài tháng lấy ngày chủ nhật gia đình ta nên có một ngày hồi tụ , tổ chức ăn uống nhẹ để cùng nhau chia xẻ , xây dựng và chăm sóc lẫn nhau.
Việc hội họp tổ chức ba đề cử vợ chồng Anh cả Trần Công Mẫn (sắp xếp và điều động ngày giờ).
Mẹ mất ba biết các con buồn lắm ,nhưng thôi con ạ ! giờ ta phải tỉnh táo và để làm lại từ đầu.
Gởi đến 2 gia đình con trai của ba là mong sao cho cuộc sống vợ chồng con cái bình yên vui vẻ hạnh phúc.Các con nên hiểu là " tạo duyên là sinh nghiệp ".Vậy chớ nên coi thường .Để hóa giãi những khó khăn khúc mắc mà các con không biết tỏ cùng ai thì nên NIỆM "Nam mô cầu sám hối A DI ĐÀ PHẬT"con cầu xin cho con có trí tuệ sáng suốt luôn làm những việc tốt và tránh những điều dữ.(đi xe niệm ,ngồi niệm ,ngũ niệm ,giận hờn niệm ,buồn-vui niệm) các con làm như ba nói con sẻ thấy an lạc vô cùng.
Về phần Vi
Vi ơi ! ba rất thương vợ chồng con,ngày vui nhất không có mẹ bên cạnh, anh chị thì không hòa thuận với ba, may mắn thay ngày cuối anh chị cũng về dự ,ba không hiểu tại sao nửa chỉ thấy mình kém may mắn ,hay cư xử gia trưỡng nên các con, cô lập ba. Con chỉ được làm con của mẹ 21 năm, còn nhiều thứ con cần mẹ dạy , nhưng mẹ đi rồi con phải cố học một mình nghe con.
Các con đã lớn lên bên mẹ từ những ngày cuộc sống gia đình mình còn rất cơ cực ,bà con, láng giềng ganh ghét gia đình mình cũng từ việc kinh doanh. Ba mẹ có 3 người con nhưng đường học vấn các con không làm cho ba mẹ vui lòng, cũng nên nhớ rằng không phải cơ cực mà các con thất học nhưng vì tụi con được nuông chiều nên ham chơi .Khi mẹ còn, ba mẹ nhọc nhằn trong mưu sinh khổ cực lắm, mới tạo dựng được 2 căn nhà ,tuy gia tài đó đối với các con bây giờ là nhỏ nhoi nhưng đó là mồ hôi nước mắt của Nội và ba mẹ, chỉ mong sao có gia tài để lại cho các con khi ba mẹ xuôi tay nhắm mắt là vui lắm rồi .
Những ngày khó khăn ấy bây giờ nhớ lại ba không biết gia đình mình đã vượt qua như thế nào nữa, vất vả nhưng vui lắm đúng không các con ,khi qua cơn cơ cực, mẹ được thảnh thơi thì mẹ không hưởng được bỏ gia đình ta mà đi. Ba mẹ đã dạy cho các con giá trị của cuộc sống là đồng tiền không mồ hôi nước mắt là đồng tiền phù du "điều đó là kinh nghiệm , lúc ba làm ra rất nhiều tiền tự nó sinh chuyện rồi ra đi".Và trong những ngày tháng ấy không thể nào quên được , muốn sung sướng bản thân các con phải biết nỗ lực bằng trí tuệ của chính đôi tay mình.
Các con lúc nhỏ luôn được nuông chiều vì khoảng đời của ba mẹ khi còn nhỏ tình cảm luôn thiếu thốn ,nên nhủ với lòng là khi có con sẻ bù đắp tình cảm cho con của mình, từ đó việc giáo dục ba và mẹ luôn đối chọi nhau ,Mẫn vào năng khiếu ba và Nội không đồng ý, chuyện lười nhát của Mạnh và Vi làm ba mẹ buồn, có đôi lần Mạnh -Vi làm cho ba mẹ khóc. Chuyện học hành của các con không được như ý ba mẹ, mỗi khi nhớ lại, ba lại quặng đau, vì không nghe lời ba mẹ. Các con cũng nên lấy đó là bài học để dạy dỗ con cái mình ngay bây giờ.
Vi !.. con của ba mẹ giờ đã lớn và đả có gia đình. Một điều gì đó thật đẹp đang đến với con là có người chồng luôn yêu thương, quan tâm đến con và quan trọng hơn là con đả có em bé, nhưng ba biết vợ chồng con cũng lo lắng lắm. Mà có sao đâu, những lúc như thế con phải nghĩ đến mẹ, vì con biết ở bên kia thế giới mẹ vẫn luôn dõi theo và phù hộ con, vì con là con gái thiệt thòi nhất của mẹ.
Tết sắp đến rồi, cái tết thứ 4 nhà mình không có mẹ. Ba mong ở nơi nào đó trên thiên đường mẹ của các con luôn được bình an!
Đã 3 năm rồi ba không được gặp mẹ, ba nhớ mẹ nhiều lắm các con ạ! Thỉnh thoảng đâu đó trong giấc mơ ba được gặp mẹ mấy lần nhưng mơ hồ quá . Ba biết nói ra điều này mẹ con nghe được sẽ không vui nhưng thật sự là từ ngày không có mẹ tới giờ, dù nhà mình ai cũng cố gắng sống thật mạnh mẽ nhưng không ai sống thật tốt cả ,ba thì 2 vai gánh nặng trầm tư luôn ít nói ,anh chị về tư tưởng lúc mẹ còn luôn ỷ lại mẹ ,buồn phiền giận hờn chi cũng mẹ đỡ đần, tính ba thì không chen vào chuyện riêng tư con cái ,chắc là thấy hụt hẩng nên cư xử với ba có phần không bình thường ,luôn đòi hỏi những điều mà ba không thực hiện được, còn phần vợ chồng con đối với ba sao có lẻ mẹ con cũng đả biết. Cuộc sống như rẽ sang một con đường khác.
Mẹ ra đi để lại một khoảng trống quá lớn, để rồi mỗi khi nghe ai đó hát bài “Bông hồng cài áo” ba lại khóc một mình, nhớ mẹ, nhớ nội. Nhưng hãy cứ yên tâm đi mẹ của các con ạ ! , nhà mình ai cũng biết suy nghĩ để làm sao đi đến cuối con đường đó thật trọn vẹn, vì biết bên cạnh mình luôn luôn có mẹ và nội của các con mà. Nhắc đến nội ba chợt nhớ hôm ngày 29 tháng 9 âm lịch, đáng lẽ ra các con phải nhớ ngày này ,cùng các anh chị và các cháu bảo ban nhau đi tảo mộ NỘI .Lúc đó chỉ một mình ba đi viếng mộ NỘI , nhà mình anh chị đều có xe oto nhưng ba thời gian sau nầy không muốn làm phiền con cái , ba hay nói "viếng mộ mẹ ,mộ vợ là trách nhiệm của ba ,viếng mộ nội, mộ mẹ là của các con "các con phải ý thức trách nhiệm nầy không cần nhắc nhở.
Vi con !..Ba thấy con kém may mắn vì chỉ được làm con của mẹ 21 năm, còn nhiều thứ con cần mẹ dạy lắm, nhưng mẹ đi rồi con phải cố học một mình thôi. Cố ..cố lên con gái của ba .
Các con ơi! Rồi một ngày nào đó, con của các con lớn lên. Ba hy vọng cháu của ba sẽ là một người mẹ tốt như mẹ của các con vậy.
Ba thương các con và nhớ mẹ nhiều lắm! Thân gửi các con của ba!
Ba Lý

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét