Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao! Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.. Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay . May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may . Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng. Cha gửi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ! Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn. Dù phần con chẳng ai nhớ để dành . Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.

Tú Lệ ...Yên Bái

Tú Lệ ...Yên Bái

LỜI THÌ THẦM CỦA TRÁI TIM

24 thg 12, 2011

Muôn vàn thương yêu gửi vợ

Đã mấy năm nay rồi anh rất sợ ngồi không, không làm gì cả vì những lúc như vậy anh lại nhớ và thương em thật nhiều. Hôm nay là ngày giỗ đầu của em, trùng với ngày Noenl 24-12-2011 , đi đâu cũng thấy mọi người bàn chuyện đi chơi Noenl . Anh lại nhớ em hơn và buồn thương tràn ngập trong lòng.       

Lúc mới gặp nhau anh hứa với em đủ điều, nào là về quê  anh ,ở Miền Trung Đà Nẵng rất đẹp, con người hiền hòa dể hòa đồng và cũng  ở gần Cố đô Huế ,anh sẻ đưa em di thăm danh lam thắng cảnh nơi nầy, nhưng chỉ chưa đầy 1 năm thì đất nước giải phóng ,cuộc sống thay đổi kiếm miếng ăn cũng đả khó huống gì đến việc đi chơi .Ngày tháng trôi qua ,bao nhiêu điều cực nhọc anh đi xe đạp thồ, còn em thì buôn gánh bán bưng, bán rau muống, bán áo quần dạo, bán bắp nướng trong đêm đông lạnh ,anh nhớ hồi bán bắp đó có "thằng dê nó ngồi thò lõ" làm em sợ bỏ chạy về nhà quên cả vốn lẩn lời .Năm 1977 thì anh được đi làm công nhân nơi công ty của người cậu làm Giám đốc, em cũng biết mẹ mình khổ nhọc mới xin anh được vào làm ,lúc đầu anh làm nghề lao động phổ thông "đó là nghề thợ đụng ,ai sai chi làm đó" .Trình độ học vấn anh chỉ với mảnh bằng Tú tài bán ,nhưng cấp chỉ huy anh thi ?..!..!... Gia đình ta mang ơn Cậu nhiều lắm  ,vì anh là thằng lính chế độ củ ,  anh không muốn mọi người trong công ty biết là anh là cháu của Giám đốc, sợ ảnh hưởng đến tổ chức ,ngày tháng trôi qua với lòng nhiệt tình và có chút ít văn hóa, nên đề cử anh quản lý bếp ăn tập thể và quản lý toàn bộ tem phiếu của công ty cuộc sống dần được cải thiện, tình cảm vợ chồng cũng cư  xử nhau theo đạo nghĩa, còn tình yêu thì bộn bề với những lo toan cuộc sống hằng ngày. Quê em ở Sài Gòn mà cũng không có tiền về thăm gia đình, khi gia đình ta có khả năng thì anh hư quá !... em  không dám về thăm quê ,sợ anh ở nhà lăng nhăng nghỉ lại anh quá tệ phải không em.!!
Thế mới biết ,đồng tiền dể thay đổi lòng người ,vui chơi quên cả lối về  .Và cũng từ lỗi lầm đó , tánh khí em  đổi thay từ hiền hậu trở nên đố kị,  ích kỉ v.v.v.v .Tánh xấu là do anh tạo ra ,viết cho em đây là chỉ để sám hối, hôm nay là ngày 30-11-năm Tân Mẹo và là ngày giỗ đầu "tròn 3 năm"chỉ mong em tha thứ cho anh .Tuy em đả tha thứ cho anh rồi ,nhưng anh vẫn thấy thẹn và xấu hổ ,anh ghi lại những dòng nầy  mong cho con của chúng mình đọc để không bị vết dơ như ba nó "cái gì cũng có cái giá của nó" Em có biết không ?..  gia đình các con ta xảy ra nhiều việc mà anh không lý giãi được ,phải chi có em thì mọi việc sẻ đơn giãn ,thế mới biết em ra đi trước anh đó là nghịch ,giờ một mình anh bơ vơ chẳng biết giãi bày cùng ai .Em ơi và đêm nay  là đêm Noenl ngày 24-12-2011 lúc 22 giờ 20 phút ,viết đôi dòng cho em mà tâm trí luôn phân tâm, lo khách hát  karaoke chỉ sợ lộn xộn gây mất trật tự .Anh nhớ  vào những ngày lể hội như thế nầy em rất lo ,giờ anh cũng vậy chẳng qua cũng vì nghề nghiệp   đành chịu vậy thôi, mong em phù hộ cho gia đình con cháu mọi việc được bình yên. 

Cái ngày kinh hoàng đến với gia đình ta là em mang bệnh K  trời đất như sụp đổ .Bình yên vui vẻ không bao lâu mà em phải cam chịu bệnh nghẹt nghèo thế nầy .Em là người tuyệt vời nhất vì em đả làm rất nhiều việc trước khi bị đau là ,về quê Châu Đốc thăm mộ ba về Sài Gòn trả ơn với những người mang ơn ,ghé thăm gia đình em trai anh ở Bà Rịa, hỉ xã với những người mà ân oán từ lâu "cô Hà ,bà Năm,v.v.." tôi cứ tưởng là em không làm được, thế mới biết là em tuyệt vời trên cả tuyệt vời...Rồi đến ngày em ra đi, không một chút âu lo, buồn phiền nuối tiết .Giờ anh chỉ ân hận là chúng mình ,sống với nhau vui vẻ hạnh phúc khi kinh tế ổn định không được bao nhiêu năm thì em lại bỏ ra đi .
 "Vợ chồng không chỉ là duyên mà còn phải tu hàng trăm kiếp mới có được cái duyên làm vợ, làm chồng của nhau"
Người ta không thể sống trăm năm với nhau bằng tình được. Tình là một đam mê  , tàn lụi rất mau. Nghĩa là một cái gì bền chặt hơn nhiều. Và chính cái nghĩa đó là keo sơn gắn chặt hai người, để hai người có thể sống được lâu dài với nhau.

…Bàng hoàng tỉnh giấc, đơn côi.
Ngoài hiên gió rét, anh ngồi nhớ em.
Muôn vàn thương yêu gửi vợ, và mong các con đọc được tâm sự của ba ./.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Anh Khánh + Công Lý + Thành . 12-24 tháng 9-2011

Gia đình con trai Trưỡng của tôi
SINH NHẬT TAKATRAN cháu nội ông LÝ