CHIẾC DÉP CÒN LẠI
ĐÔI DÉP (Thơ tình)
Thứ bảy, 25/04/2009 22:25
Bài thơ tình anh viết tặng cho em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng tha thiết
Những vật tầm thường cũng viết được thành thơ.
Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau.
Cùng bước, cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc vào chiếc kia.
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng sẽ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh.
Đôi dép vô tri khăng khít bước song hành
Chẳng hứa hẹn mà không hề giả dối
Chẳng thề nguyền mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.
Không thể thiếu trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên trái phải
Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung.
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!
Đến với một bài thơ hay, có nhiều đường đến và nhiều hướng để cảm nhận. Với tôi, tôi nghĩ trong đời nếu có một người để mình da diết thương, mình cuồng nhiệt yêu, mình điên cuồng nhớ... thì đó đã là một hạnh phúc. Hạnh phúc vì tin rằng dù được hoan lạc yêu hay não nùng tình phụ thì những cuộc tình đẹp vẫn tồn tại và có thật ở trên đời. Trong suy nghĩ đó, tác giả Nguyễn Trung Kiên là một người hạnh phúc. Anh đã gieo cho bạn đọc một niềm tin như thế.
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng tha thiết
Những vật tầm thường cũng viết được thành thơ.
Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau.
Cùng bước, cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc vào chiếc kia.
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng sẽ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh.
Đôi dép vô tri khăng khít bước song hành
Chẳng hứa hẹn mà không hề giả dối
Chẳng thề nguyền mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.
Không thể thiếu trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên trái phải
Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung.
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia!
Sổ tay thơ
Đôi dép của Nguyễn Trung Kiên:
Đôi dép là một bài thơ hiện đại, dù về mặt thể loại nó vẫn tuân thủ nghiêm ngặt theo cách gieo vần truyền thống. Tại sao hiện đại? Bởi nó không sử dụng cách so sánh giống người trước.
Trước kia, nói về sự bền chặt của tình yêu đôi lứa người ta thường ví von, rằng: “Đôi ta làm bạn thong dong / Như đôi đũa ngọc nằm trong mâm vàng”; hoặc “Đôi ta như thể con tằm / Cùng ăn một lá, cùng nằm một nong”; hoặc “Đôi ta như bấc với dầu / Khêu ra cho rạng kẻo sầu tương tư”... Ở đây, tác giả Nguyễn Trung Kiên mượn hình ảnh... đôi dép! Tưởng gì! Cái đôi dép ấy bình dị quá, phổ biến quá và thậm chí còn... “tầm thường” nữa.
Chính vì thế, ngay từ tựa bài thơ cũng đã tạo sự tò mò ở người đọc.
Và rồi người đọc đã không dứt khỏi mạch thơ được bởi ở bài thơ này, tác giả trình bày vấn đề bằng phong cách trầm tĩnh và nghe ra có lý lắm. Thứ nhất, tác giả khẳng định: “Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết / Những vật tầm thường cũng có thể thành thơ”. Về nguyên lý văn học điều này không sai; về tình cảm con người thì đó là sự thật, không thể chối cãi.
Sau những câu thơ đề cập đến sự cần thiết không thể tách rời của hai chiếc dép, tác giả buông câu thơ thật hay: “Nếu ngày nào một chiếc bị xa lìa / Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng”. Cái hay của câu thơ giống như cú sút quyết định của cầu thủ sung sức trên sân bóng. Cú sút căng đến nỗi thủ môn của đối phương suýt “bật tim ra ngoài”. Nhưng vẫn chưa lọt lưới. Tại sao như vậy? Tại thiếu yếu tố bất ngờ. Sự đoán định như thế trong bài thơ này vẫn chưa là những câu thơ hay nhất.
Từ khổ thơ kế tiếp, tác giả mới bắt đầu so sánh hình ảnh đôi dép với chuyện tình của “anh và em”. Ta thấy gì? Ta thấy những lúc lứa đôi vắng nhau: “Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía / Dẫu bên cạnh đã có người thay thế / Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh”. Nghe ra bùi ngùi lắm, bởi ở đây Nguyễn Trung Kiên đã nhắc đến tình yêu như một định mệnh, một tất yếu. Đã “dép” thì phải có đôi; đã “anh” phải là “em”. Không thể nào khác được. Lẽ tất yếu ấy được thể hiện bằng hai thơ chắc nịch: “Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối / Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội”.
Chao ôi! Tình cảm của người làm thơ nồng nàn và say đắm đến vậy sao? Câu thơ đi thẳng vào óc. Để rồi từ trong sâu thẳm bật ra câu thơ thật hay: “Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại / Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung”. Câu thơ hay nhưng vẫn chưa tạo sự bất ngờ ở người đọc. Giống một cầu thủ chuyên nghiệp, Nguyễn Trung Kiên đã chọn phút 89 để bất ngờ tung một cú sút quyết định. Đó là những câu thơ không phải viết bằng lý trí mà bằng cảm xúc tột cùng: “Hai mảnh đời thầm lặng bước song song / Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc / Chỉ còn một là không còn gì hết / Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia…”. Dư vang của câu thơ ám ảnh đến lạ thường... “Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia...” Câu thơ như quấn quýt mãi trong cảm xúc của người đọc.
Đến với một bài thơ hay, có nhiều đường đến và nhiều hướng để cảm nhận. Với tôi, tôi nghĩ trong đời nếu có một người để mình da diết thương, mình cuồng nhiệt yêu, mình điên cuồng nhớ... thì đó đã là một hạnh phúc. Hạnh phúc vì tin rằng dù được hoan lạc yêu hay não nùng tình phụ thì những cuộc tình đẹp vẫn tồn tại và có thật ở trên đời. Trong suy nghĩ đó, tác giả Nguyễn Trung Kiên là một người hạnh phúc. Anh đã gieo cho bạn đọc một niềm tin như thế.
Lời nầy cho con
Nầy các con, lẻ ra ba không nên viết những dòng chữ nầy vì ba nghỉ không có sự việc gì hiện hữu mải mải,ngày hôm nay khác ngày mai ,thời gian cảnh vật mọi sự đều đổi thay ,và ba không hờn trách gì các con cả mà ba chỉ muốn các con tốt lên,nhìn xa hiểu rộng, có như vậy thì con của con bớt khổ về sau .
Nhắt lại thời kỳ thơ ấu của ba, quá nhiều khó khăn hơn các con, không anh em, không cha, luôn bị chúng bạn bắt nạt ,nguyện với lòng là nếu sau nầy, ba có các con sẻ chăm sóc kỉ .Con củng nên biết rằng Mẹ con gặp Ba năm 19t, chung sống chưa tròn năm thì đất nước thay đổi là 29-3-1975 ,Mẫn mới chào đời được 15 ngày tại Sài Gòn , bấy giờ mọi việc đều thay đổi, tuổi đời ba mới 25t mẹ con 20t lực bất tòng tâm, ba mẹ không biết cách gì hơn, làm mọi việc khó nhọc, để nuôi các con khôn lớn học hành không gian dở .Lúc bấy giờ ba nội và mẹ các con, không đồng quan điểm để Mẫn học đá banh vì con là đầu tàu chuyển động cho các em con,ba nói đây không phải ba trách một ai đâu, mà ba chỉ muốn các con dạy cháu của ba, khỏi bị vết xe đổ mà ba đả gặp phải.
Năm nay Mẫn của ba đả 36t,Mạnh 31t, Ái vi 23t. Các con tiếp cận với thời đại công nghệ mới có nhiều hiểu biết so với lứa tuổi của ba mẹ ,việc làm của các con ba muốn tham gia cũng không được ,các con cho ba là lạc hậu, ba có mặt mà cũng như chết rồi ,các con làm việc gì cũng thất bại .Ba buồn lắm các con ạ!! .Con cũng đả biết Mẹ con mất, ba rất nhiều hụt hẫng, niềm vui ,nổi muộn phiền không biết chia sẻ cùng ai hằng ngày tâm sự trên mạng, chỉ mong các con đọc những dòng chữ nầy bằng cả trái tim mà ba gởi gắm.
Gia tài nội con để lại cho ba một căn nhà để thờ nội và Mẹ con,ngoài ra ba mẹ cũng tạo ra thêm một ngôi nhà nửa ý định sẻ để lại cho 3 anh em con, theo như lời mẹ trối trăn trước khi qua đời, ba chỉ mong sao thực hiện được sau khi ba về với "Nội và mẹ" ,lúc bấy giờ các con làm gì về ngôi nhà kệ các con .Ba chỉ mong các con, đem hương linh "ông bà nội,ba mẹ "thờ ở chùa nào cũng được tùy thuận tiện của các con.
Còn bây giờ cho đến chết, ba quyết giữ gìn không một áp lực nào có thể ngăn cản Ba được .Nói như vậy các con có oán hờn gì Ba ba cũng chấp nhận
Gia tài nội con để lại cho ba một căn nhà để thờ nội và Mẹ con,ngoài ra ba mẹ cũng tạo ra thêm một ngôi nhà nửa ý định sẻ để lại cho 3 anh em con, theo như lời mẹ trối trăn trước khi qua đời, ba chỉ mong sao thực hiện được sau khi ba về với "Nội và mẹ" ,lúc bấy giờ các con làm gì về ngôi nhà kệ các con .Ba chỉ mong các con, đem hương linh "ông bà nội,ba mẹ "thờ ở chùa nào cũng được tùy thuận tiện của các con.
Còn bây giờ cho đến chết, ba quyết giữ gìn không một áp lực nào có thể ngăn cản Ba được .Nói như vậy các con có oán hờn gì Ba ba cũng chấp nhận
Các con cũng đủ tuổi để chịu trách nhiệm với việc làm của mình,nói năng ,hành động gì cũng phải suy nghỉ chính chắn cẩn thận không ai hiểu mình bằng chính mình hiểu mình .
Chiếc dép còn lại


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét