Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao! Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.. Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay . May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may . Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng. Cha gửi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ! Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn. Dù phần con chẳng ai nhớ để dành . Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.

Tú Lệ ...Yên Bái

Tú Lệ ...Yên Bái

LỜI THÌ THẦM CỦA TRÁI TIM

12 thg 11, 2011

Cảm ơn cuộc sống




CÓ ĐÔI LÚC


Có đôi lúc, tôi sợ sự cô đơn khủng khiếp, mất phương hướng, hoảng lọan.

Nhưng giờ đây cảm tôi thấy cô đơn cũng không hẳn là xấu, sống trên đời đâu phải lúc nào cũng vui vẻ giữa bao người, sẽ có những lúc lòng thấy trống trải.

Và lúc ấy...

Sự cô đơn làm tôi mạnh dạn hơn, hòa đồng hơn với những người xa lạ, để lấp đi nỗi cô đơn ấy.

Nhận ra được giá trị thực sự của yêu thương của những người bạn, những người thân sẵn sàng đến bên  khi tôi  nói rằng “Tôi đang cô đơn”

Thấy tự do khi chỉ có 1 mình , học được cách vượt qua mọi chuyện khi chỉ có 1 mình...

Và những lúc cảm thấy cô đơn thì lại nhận ra rằng thực sự tôi không cô đơn...

Cám ơn những người đã bỏ mặc, đã để ta với nỗi đau mà không đến bên, để những lúc ấy mới nhận ra ai mới là người thật lòng với mình.


Cám ơn những người bạn ở ngay cạnh bên, không toan tính, không lọc lừa....

Cám ơn những con người xa lạ đã đi bên cạnh, không  nói, không cười, không có những cái nắm tay, không 1 ánh mắt; chợt đến rồi vội đi  nhưng lại làm tôi  thấy không lạc lõng. Vì tin vẫn có sự sống tồn tại quanh đây ngoài bản thân tôi...

Cám ơn ai đó... vì mỗi lúc cô đơn đã làm tôi nhớ đến. Giúp tôi học được cách biết tin, biết chờ đợi, biết  hy vọng một điều gì đó tốt đẹp hơn.

Cám ơn cuộc sống vì đã có những giây phút cô đơn, để những lúc bạn bè vây quanh lại được cảm nhận hạnh phúc trọn vẹn, 1 hạnh phúc thật ấm áp mà không bao giờ có thể bị mất đi hay xóa nhòa...

Và lúc ấy tôi nhận ra rằng sự cô đơn bắt nguồn cho hạnh phúc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Anh Khánh + Công Lý + Thành . 12-24 tháng 9-2011

Gia đình con trai Trưỡng của tôi
SINH NHẬT TAKATRAN cháu nội ông LÝ