Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao! Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.. Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay . May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may . Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng. Cha gửi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ! Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn. Dù phần con chẳng ai nhớ để dành . Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.

Tú Lệ ...Yên Bái

Tú Lệ ...Yên Bái

LỜI THÌ THẦM CỦA TRÁI TIM

5 thg 12, 2011

RỂ TÔI

 Tôi có một người con gái út duy nhất ,đấy mà khi làm bia cho mẹ nó lại đề trưỡng nữ ,cháu lại hỏi tôi vậy là con có em hả ba, thế mới biết là mình vô ý quá ,có lẻ lúc bận rộn nên ông thợ làm bia không nhắc nhở nên ghi lộn .



Con gái tôi có lòng hiếu thảo quen với ai cũng muốn người đó quan tâm đến gia đình cha mẹ mình ,vì vậy nên có nhiều người thương nhưng không thương được. Mẹ nó mất được 2 năm thì có người dặm hỏi cháu, tuổi hơn cháu đến 15 tuổi lúc đầu tôi cũng có ý không bằng lòng, con gái tôi bảo vệ là :"anh em ảnh thương yêu nhau lắm" tôn ti trật tự anh em hòa thuận và mẹ anh ấy tính tình đôn hậu thương yêu con lắm ba hãy tin con. Nghe xong, ngoài việc mừng cho con, tôi còn hay nhắc: con cũng cần quan sát cách anh chàng ấy đối xử với mẹ, với cha, với ông bà, tổ tiên như thế nào nữa. Đừng có choáng ngợp trong những việc làm tốt, những món quà mà người ta tặng mình rồi quên hết, rồi cho đó là tuyệt vời, ngất ngây với nó con nhớ điều ba dạy là“Cuộc đời ai cũng có ước mơ niềm tin, là nghị lực thôi thúc vươn lên trong cuộc sống. Dù gặp bao gian khó với ta chẳng hề chi, nếu lòng ta vững lòng tin …”,đến khi tiếp xúc mới thấy thằng rể tương lai tôi nó giống na ná thằng con trai thứ của tôi, À thì ra vì thương anh trai quá nên có cảm tình với anh chàng nầy đây .Con tôi có cặp mắt nhìn đôn hậu, yêu quý anh em trong nhà. Tôi nghỉ âu đó cũng là số mệnh có thể thay thế, giúp chăm sóc cho con gái của tôi tốt hơn.
Ngày vu quy cháu gia đình tôi tạo mọi điều kiên thuận lợi ,chỉ mong muốn rằng vợ chồng nó sống cùng tôi là được.Thế mới biết rằng tình thương ta biết cho đi sẻ có ngày nhận quả tốt. Thật thấm thía khi ai đó nói rằng: Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà chính là nơi không có tình thương”. Nơi nào không có tình thương thì đó là một mảnh đất thật đáng sợ hơn cái lạnh của vùng Bắc Cực. Vì vậy mỗi con người chúng ta sống luôn luôn cần tình cảm yêu thương, sự vỗ về, an ủi, niềm động viên, khích lệ. Như có nhà thơ đã từng kêu gọi “con người ơi hãy thương lấy con người” , hãy biết yêu thương và tìm cho mình một tình yêu thương chân thành. Điều đó sẽ vun đắp cho chúng ta một cuộc đời tươi đẹp, tràn ngập niềm vui và niềm tin yêu, hy vọng.
Từ khi vợ chồng nó sống với tôi ,nhìn cách săn sóc cho vợ nó và kính trọng tôi thật sự tôi thấy yên tâm là mình đả có rể quý .Anh chị em ,bên vợ nó cũng có đôi khi làm nó buồn, có mấy lần định ra riêng nhưng thương vợ thương tôi không ai chăm sóc nên không đành đưa vợ đi. Tôi thường động viên cháu là "hữu xạ tự nhiên hương"con sống vơi trái tim chân thật của con, rồi đến ngày thuận duyên thì anh em hiểu nhau hơn .Thương nhau là có thể sống cho nhau, nhận diện sự tương tác tích cực của tình thương cho sự phát triển của hạnh phúc chứ không phải để bó hẹp mình và người trong một vài mối quan hệ được gọi thành tên - chính danh như người yêu, bạn bè, thân bằng quyến thuộc. Nếu chúng ta chỉ quan tâm đến mỗi tình thương trong vài mối quan hệ như thế thì chúng ta có thể sẽ khổ và sẽ trở nên ích kỷ. Vì vậy mà Phật dạy mình tình thương lớn, tất nhiên cũng phải bắt đầu từ những mối quan hệ thực tế trong đời sống như thương cha, thương mẹ, thương vợ thương chồng, thương con cái, yêu đồng bào, đồng loại rồi đến vạn loại chúng sinh.

 Vậy là Rể tôi và tôi thật sự “cần nhau” chính là sự có mặt của tình thương, của gốc rễ hạnh phúc, chứ không phải đơn thuần mang tính chất bản năng. Đó mới chính là sự cần nhau thực sự mang ý nghĩa của “ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”, của triết lý về tình thương, là thứ chất liệu cho hạnh phúc vững bền!

2 nhận xét:

Anh Khánh + Công Lý + Thành . 12-24 tháng 9-2011

Gia đình con trai Trưỡng của tôi
SINH NHẬT TAKATRAN cháu nội ông LÝ