Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao! Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.. Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay . May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may . Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng. Cha gửi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ! Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn. Dù phần con chẳng ai nhớ để dành . Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.

Tú Lệ ...Yên Bái

Tú Lệ ...Yên Bái

LỜI THÌ THẦM CỦA TRÁI TIM

24 thg 11, 2011

SINH NHẬT VỢ HẮN

         Hắn nhìn bó hoa hồng tươi thắm trên bàn thờ vợ hắn ,lòng bồi hồi khó tả .Ai.?..ai đây một thoáng vui vì nghỉ thằng con trai thứ nó mua hoa tặng mẹ ,vì sáng nay khi ngồi uống ca fe buổi sáng,hắn nhìn thấy con nó giao dịch để bán xe, đả lâu rồi nó muốn bán  nhưng không được chỉ có lẻ cũng chiêu cuối về thắp hương xin mẹ đây.Nhưng rồi trong khoảnh khắc nó sực nghỉ hôm qua là ngày 24-11 sinh nhật thứ 56 vợ hắn.Thông thường hàng năm có nhiều ngày lể về mẹ lần nào hắn cũng thấy hoa,chủ nhân không ai khác là con gái duy nhất của vợ chồng hắn .Chỉ một bó hồng đơn sơ đủ nói lên tấm tình quý yêu mẹ làm hắn nghẹn cả người,Bao nhiêu ký ức đả chôn vùi 3 năm qua,nay lại hiện về   nghe đau cả trái tim của hắn. Hơn một năm nó chăm sóc cho vợ ,nỏi đau đớn do cơn bạo bênh làm hắn chịu bao đau đớn, cũng từng cố gắng sống những tháng ngày còn lại của một đời người, hắn cố gắng vui bên những người con,người cháu và những người bạn qúy mến nhất trong đời hắn, hắn cố cười cho qua tháng ngày để bước tới phía trước.
     Đêm nay hắn buồn, ngồi trong bóng tối hắn không sao cầm được giọt nước mắt lăn dài trên đôi má nhăn nheo của hắn,kỳ sinh nhật thứ 53 lần cuối mà hắn tổ chức sinh nhật tại Sài Gòn ,nay đả được 3 năm. Trái tim hắn như cào thét trong màn đêm tĩnh mịch . Những lời cầu nguyện thốt ra từ miệng  , hắn đang cầu chúc cho một người vợ vĩnh viễn xa rời hắn để  về phía chân trời nơi xa xa kia.
         Dẫu hắn biết rằng con người  được một lần sinh ra, và rồi một lần sẽ ra đi về cuối con đường. Và hắn biết hắn cũng sẽ ra đi như thế. Đối với hắn chết cũng nhẹ tựa như lông hồng. Khi đôi mắt khép lại thì mọi buồn phiền, đau đớn sẽ được chấm dứt. Mọi niềm vui sẽ được gởi lại cho đời bằng những niềm vui hạnh phúc mà thời gian qua ta còn lưu lại trong cuộc đời này. Nhưng sao đêm nay hắn buồn chi lạ? Có phải một người ra đi sẽ để lại cho người còn sống một nỗi buồn không nói được thành lời ,hắn cũng từng cố gắng sống những tháng ngày còn lại của một đời người, hắn cố gắng vui bên những người thân, những người bạn quý mến nhất trong đời hắn, hắn cố cười cho bao tháng ngày bước tới phía trước. Những đêm về hắn cũng rơi nước mắt trong âm thầm mình hắn, để rồi sáng mai hắn lại chào ngày mới với nụ cười rạng rỡ bên cạnh những đứa con của hắn, để tiếp tục những ngày vui còn lại trong đời hắn
                            
         Nhưng sao bỗng dưng trái tim hắn nhói đau khi nhìn thấy bó hoa hồng mừng sinh nhật lần thứ 56  của vợ làm  hắn cứ rưng rưng, mắt cay xè dù thời gian cũng gần 3 năm rồi. Bệnh tật quá khắc nghiệt đã vô tình cướp đi những niềm vui mong manh còn lại của hắn. Phải chăng  chỉ có sự ra đi đó mới có thể giúp vợ hắn không còn phải chịu sự đau đớn của từng ngày tiếp theo. Về nơi xa xăm đó vợ hắn có thể an lành bắt đầu cuộc sống mới . Rồi đây hắn cũng sẽ giống như vợ đi về con đường phía trước..
        Một mùa đông lại về trên khắp mọi nơi. Mùa đông năm nay hắn lại một mình chứng kiến cảnh thu đi đón mùa đông  về trong lặng lẽ. Hai tay hắn lạnh cóng. Trái tim hắn đau khi hơi lạnh bắt đầu lấp ló  bên khung cửa sổ. Hắn thèm một vòng tay, một đôi vai để hắn có thể tựa vào đó mỗi khi thấy lạnh. . Hắn thì thầm một mình trong miệng thầm chúc vợ hắn lên đường bình an, về nơi xa sẽ có một ngày vợ chồng ta gặp lại nhau nơi ấy. Trong bóng tối chỉ lặng lẻ bên đời  những gì còn xót lại trong hắn ..
Hắn thầm cảm ơn đứa con gái độc nhất đả chia xẻ, quan tâm đến ngày sinh nhật vợ hắn ở trong những ngày còn lại. Hắn cũng sẵn sàng cho những ngày sắp tới cố gắng bước tới và đón nhận những gì trong cuộc sống mà số phận đã an bài cho hắn. 
Chiếc dép còn lại

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Anh Khánh + Công Lý + Thành . 12-24 tháng 9-2011

Gia đình con trai Trưỡng của tôi
SINH NHẬT TAKATRAN cháu nội ông LÝ