Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao! Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.. Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay . May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may . Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng. Cha gửi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ! Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn. Dù phần con chẳng ai nhớ để dành . Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.

Tú Lệ ...Yên Bái

Tú Lệ ...Yên Bái

LỜI THÌ THẦM CỦA TRÁI TIM

26 thg 11, 2011

Hắn Là Ai..!!

HắnAi..!!

 Hắn mồ côi cha !!!...Mẹ nó một mình nuôi và dạy dỗ  nó ,hắn sinh ra ở Thăng Bình Xả Kế Xuyên trong thời kỳ chiến tranh 1950 mẹ con hắn sống bửa đói bửa no,nhà tranh vách đất trời mưa  ''bên ráo con nằm bên ướt mẹ lăn"lúc đó hắn mới 3 tuổi mà ký ức ấy gần đây luôn hiện về với hắn,ngày tháng đói khổ đó có đôi khi may mắn được chị hàng xóm dấu cho  nắm cơm, ăn vội vàn sợ mẹ chị rầy.
Rồi đến năm hắn 6 tuổi mẹ và hắn về Đà Nẵng sinh sống, mẹ hắn cô đơn buồn tủi một mình nuôi con,bao vất vả đời thường,ngậm đắng nuốt cay nghe những lời chì chiết vì ăn nhờ ở đậu, rày đây mai đó sống chỉ để mà sống. Chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ cô đơn như mẹ con hắn .Hắn biết  chấp nhận mẹ con hắn   nghèo nàn. Khi nhìn nhận mình nghèo nàn,hắn không có ý thú nhận là mình không có tiền hay của cải vật chất, mà thú nhận rằng mẹ con hắn lệ thuộc người khác như là cội nguồn cuộc sống  . Sự nghèo khó nói với hắn rằng không phải đương nhiên mà hắn có được một cuộc sống như thế này. Lúc này thì hắn ở nơi đây, nhưng có thể là hắn đã ở một nơi khác. Có thể là hắn đã không hiện hữu, hay đã hiện hữu một cách khác, ở một nơi khác. ''Sự hiện hữu của hắn ở đây không phải là một sự tình cờ hay ngẫu nhiên đơn thuần. hắn ở đây không phải do hắn chọn lựa''Âu đó cũng là nghiệp phải chịu.

Cuộc sống trở nên chai sạn,nghiệt ngả làm cho hắn già trên 5 tuổi so với người cùng lứa,hắn sống ở tuổi thiếu thốn thiệt thòi,tự ti mặc cảm, nên phải tự biết nhường nhịn,muôn ngàn nổi bất hạnh đến với mẹ con hắn,nay cũng chẳng buồn nói ra để làm gì.!!

Hắn chuyện vặc cái gì cũng biết,luôn là thầy thiên hạ ,nhưng lại thua vợ con.Cũng chẳng hiểu vì sao cái gì hắn nói ra cũng bị bác bỏ,từ việc chi tiêu tiết kiệm,học hành nuôi dạy dỗ con.Hắn rất buồn 3 người con không đứa nào học hành cho đến nơi đến chốn,làm việc gì cũng không tham khảo với hắn nên luôn thất bại.Giờ thì hắn đả già rồi và chỉ biết an phận để sống hết kiếp người còn lại.

Trong đời hắn,có 2 lần biến đổi tưởng rằng hắn không gượng nổi,là lần mẹ hắn chết ,hắn cố diềm tiếng khóc vì nó quá yêu thương mẹ sợ làm níu chân, mẹ không siêu thoát .Lần thứ 2 là vợ hắn chết vì bệnh ung thư ở tuổi 54.


Hắn vừa đt cho thằng con trai lớn hỏi thăm bệnh tình có giảm không?thế là 2 cha con hắn cùng nghiệp,bịnh bệnh Tiểu đường giờ thì  luôn chăm sóc hỏi han nhau,niềm vui nổi buồn làm hắn nghỉ mệt cả đầu .Vui vì hắn được làm  thầy trên 10 năm kinh nghiệm về bệnh  mà hắn trải qua ,buồn vì thương con còn nhỏ mà lâm bệnh nghẹt nghèo .Những ngày con hắn phát hiện bệnh tiểu đường,bạn bè quà cáp viếng thăm ,thế là hắn cũng được có phần trước đây hắn chưa bao giờ dùng loại sửa bột dành cho người tiểu đường có chăng là sửa bịch mà con gái út mua cho,   hắn luôn tiết kiệm,không phải thiếu thốn hay không tiền mua, tính hắn lầm lì ít nói nhất là việc ăn uống.Hắn luôn nghỉ nghiệp hắn phải chịu không lời than van chê trách con  ,hắn nhớ ngày đầu lâm bệnh ngành y học còn kém,vì kém nên Dì hắn phải qua đời ở lứa tuổi 64 ,người ta nói đó là bệnh "zen"di  truyền,hắn luôn lo sợ con  bị như hắn vì cơ thể 2 thằng con  quá thừa cân,có bảo mấy con hắn cũng không nghe,chỉ thích ăn uống  bừa bải .Những việc hắn đả nghỉ thường hay bị chính xác.


Suy cho cùng hắn là người cô đơn ,hắn muốn cho đi mà không có người nhận, hắn muốn nhận mà chẳng có ai cho.  Không phải cách biệt của không gian mà là cách biệt của cõi lòng. Bởi hắn cô đơn ngay trong bản thân và  gia đình con cháu hắn .Càng gần nhau mà vẫn cách biệt thì nỗi cô đơn càng cay nghiệt. Đã cay nghiệt mà vẫn phải gần nhau thì lại càng cô đơn hơn, vì trong gia đình hắn,  có  3 thế hệ. Thế hệ của hắn và thế hệ của con cháu hắn, trẻ lòng non dạ hắn không lời trách mắng.Giờ hắn mới biết,thế giới tâm hồn sụp đổ thì thế giới bên ngoài thành hoang vắng, vô nghĩa. “ Lòng buồn cảnh có vui đâu bao giờ ”.

Giờ đây, mọi ngóc ngách trong cơ thể đang biểu tình cho lối sống và những suy nghĩ vẩn vơ trong hắn. Trong đầu toàn là mớ hỗn độn, lộn xộn, chéo chồng lên nhau, không vứt ra được. Có biết bao lần hắn dùng mực đỏ gạch những dấu X to đùng để mong  rằng mọi vẩn vơ đã được xóa, được quên đi, mãi mãi không đeo bám nữa nhưng… dường như bất lực…
Có những đêm khuya,hắn nằm lăn long lóc  trên giường, ngồi bật dậy mở máy tính lên gõ lốc cốc rồi mới có thể ngủ giấc ngủ an yên. Mấy đêm nay, ngoan hơn tí, tắt máy tính sớm hơn tí, rồi giấc ngủ hiếm hoi cũng đến, chưa được nửa tiếng giật mình tỉnh dậy, rồi lại thao thức tiếp…

Hắn sợ nhất lúc này là một ngày nào đó, sáng tỉnh dậy không còn nhớ nỗi mình là ai, không còn nhớ những người mà hắn vẫn hay gặp, hay mỉm cười mỗi ngày. Mọi thứ đông cứng
Chiếc dép còn lại -Bài 1

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Anh Khánh + Công Lý + Thành . 12-24 tháng 9-2011

Gia đình con trai Trưỡng của tôi
SINH NHẬT TAKATRAN cháu nội ông LÝ