Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao! Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.. Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay . May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may . Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng. Cha gửi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ! Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn. Dù phần con chẳng ai nhớ để dành . Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.

Tú Lệ ...Yên Bái

Tú Lệ ...Yên Bái

LỜI THÌ THẦM CỦA TRÁI TIM

19 thg 11, 2011

HỒI KÝ

MỘT THOÁNG KÝ ỨC....NGÀY XƯA  

Kìa..! chiều lại buông dài ở cái đất Sài Gòn này rồi..nắng nhạt dần..gió nhè nhẹ..lá vàng rơi xuống đường. Lòng anh lại ngổn ngang giữa dòng kí ức đã lắng dịu bao năm qua..
Cứ mỗi lần vào Sài Gòn anh nhớ em không chịu nổi,tim anh nhói đau ,đâu cũng có hình bóng em,thời gian đưa em đi điều trị tại bệnh viện Chợ Rẩy suốt ba ,bốn tháng trời,từ khách sạn về bệnh viện.Nay anh vào Sài Gòn một mình ,anh đến đây.. nơi chứa nhiều kỉ niệm..qua từng ngõ ngách anh lại tìm đúng khách sạn mà anh tổ chức sinh nhật em lần cuối trong đời em,đó là khách sạn "Trúc Lâm" ngày 24-11-2008 cũng là ngày ra viện từ bệnh viện Chợ Rẫy chờ về Đà Nẵng,hôm sinh nhật em chỉ có anh và dì Nho quà tặng em là cổ bánh (mừng sinh nhật bà xả tôi tròn 53 tuổi) “dấy” lên trong anh một nỗi nhớ, nỗi buồn dài vô tận..và lần nữa anh chìm sâu vào nỗi đau “anh đả mất em”..
Đã ba năm rồi em nhỉ..đã lâu rồi anh đã không chạm vào dòng kí ức ấy, anh cứ ngỡ rằng nó đã vào sâu trong một ngăn nào đó của “tâm hồn” mình..anh nghĩ rằng mình sẽ không buồn đau nữa. Nhưng anh đã thật sự sai lầm..khi mà hôm nay anh lại vào Sài Gòn và cố tìm đến khách sạn Trúc Lâm đường Nguyễn Chi Thanh gần bệnh viện Chợ rẩy,"lần ở cuối cùng anh và em".
Anh biết dù có thế nào thì mọi chuyện vẫn cứ như thế, mọi thứ đả qua đi..Em cũng sẽ không bao giờ "sống lại với anh" ..

 

Ngày xưa anh nghe nhạc không lời em hay rầy anh "ai chết mà ông nghe loại nhạc đó" nó buồn lắm..nhưng rồi ngày em bỏ "cỏi trần" nầy ra đi anh đã bắt đầu nghe những bài nhạc ấy..cảm xúc cuộn trào..một lần một khúc nhạc, rồi lên hai khúc nhạc…mỗi lần nghe lòng cứ như sóng vỗ…Nhưng giờ thì anh đã quen với cảm giác ấy rồi, phải chăng cuộc sống là như thế..thăng trầm cứ như những khúc nhạc “đượm buồn” ấy?! Anh không biết, anh chỉ cần con của chúng mình,hiểu cho là Ba thương yêu Mẹ vô cùng, để rồi anh không phải “độc bước” trên con đường đời không mấy bằng phẳng này.
 
Nhưng thôi, mọi thứ rồi cũng về không, ngày như thế.Giờ thì anh đơn độc và mãi mãi vẫn cứ như thế..mình anh ngã rồi cũng mình anh phải đứng lên và cứ thế mình anh bước tiếp..
Biết rằng, người ta rồi sẽ mỏi mệt nếu cứ đi mãi một con đường mà không có điểm cuối. Nhưng con tim của anh vẫn đau, vẫn thổn thức mỗi khi nhớ về em.
Nhớ em
==========================================================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Anh Khánh + Công Lý + Thành . 12-24 tháng 9-2011

Gia đình con trai Trưỡng của tôi
SINH NHẬT TAKATRAN cháu nội ông LÝ