Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao! Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp. Nhìn xuống thấp. Để biết mình chưa cao.. Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ. Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay . May rủi là chuyện cuộc đời. Nhưng cuộc đời nào chỉ chuyện rủi may . Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng. Cha gửi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy con sẽ thấy bớt đau và đỡ phải tủi hờn. Đừng hơn thua làm gì với cuộc đời, con ạ! Hãy để chị, để anh giành lấy phần họ muốn. Con hãy chậm bước dù là người đến muộn. Dù phần con chẳng ai nhớ để dành . Hãy vui lên trước điều nhân nghĩa. Hãy buồn với chuyện bất nhân. Và hãy tin vào điều có thật: Con người - sống để yêu thương.

Tú Lệ ...Yên Bái

Tú Lệ ...Yên Bái

LỜI THÌ THẦM CỦA TRÁI TIM

8 thg 11, 2011

NỔI LÒNG



<span class=

 Tôi sinh ra, lớn lên, trưởng thành và một ngày nào đó sẽ từ giã cõi đời này cũng trong những vòng tay.
Ngày tôi sinh ra, tôi được đặt trong vòng tay mẹ. Sau cơn vượt cạn, thân thể mẹ đau đớn, rã rời, nhưng vòng tay vẫn mềm mại và ấm áp.
Rồi tôi lớn lên trong vòng tay của mẹ, trong những buổi trưa mẹ hát ru tôi ngủ. Mẹ gầy yếu lắm nhưng vòng tay mẹ ôm tôi chặt lắm. Mẹ bảo ôm chặt để con không bị giật mình thức giấc.
Tôi không may mắn được như các bạn vì cha tôi là Bộ Đội Nam tiến quê Quãng Bình ,sau hiệp định 1954 phải rời xa Mẹ con tôi,để về lại Miền Bắc,lúc đó tôi 4 tuổi.
Một mình Mẹ tôi nhọc nhằn nuôi dạy dỗ tôi, trong vòng tay ấm áp của Mẹ. 


Cái cò lặn lội bờ sông
Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non
Chàng đi xa vợ xa con
Chàng đi đến tận nước non Quãng Bình
Chân đi nhưng dạ dùng dằng
Nửa nhớ Quãng Bình, nửa nhớ vợ con!
Và tôi tiếp tục trưởng thành cũng ở trong vòng tay Mẹ. Tay Mẹ yếu ớt, chai sạn vì những vất vả đời thường. Mẹ thường bế con về giường mỗi khi tôi ngủ gục trên ghế hay chỗ nào đó trong nhà. Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ cảm giấc lâng lâng khi được Mẹ bồng trong giấc ngủ mơ màng.

Tôi đi học và vô tư sống trong vòng tay bạn bè. Tôi thường ngắm nhìn bức ảnh chụp hồi nhỏ; bạn thân đang vòng tay ôm tôi dưới cổng trường, miệng hai đứa đều cười tươi. Tình bạn thật ấm áp làm sao.

Tôi bước vào đời, không thể tránh khỏi những vấp váp sai lầm trong thời gian vợ chồng tôi sống với nhau.Đến năm 1974 tôi gặp nàng Duyên là người bạn đời của tôi, nàng về sống với gia đình chồng không người thân quen "làm dâu xứ lạ",tôi là người con độc nhất trong gia đình,tình cảm nàng dâu và Mẹ chồng luôn bất hòa để vẹn toàn đôi đường nàng luôn bi thiệt thòi vì thương chồng không lời hờn trách ,vui buồn một mình cam chịu chưa được bao lâu thì năm 1975 đất nước thay đổi,bao nhọc nhằn,vất vả đến với gia đình tôi.Và vòng tay Duyên người tôi yêu đã dang rộng, chở che và giúp tôi đứng vững trước sóng gió của cuộc đời. Vòng tay ấy cũng là nơi tôi ngả vào tìm sự cảm thông, chia sẻ và truyền cho tôi hơi ấm của tình yêu và hạnh phúc những năm tháng ngắn ngủi của vợ chồng tôi ."Giờ nàng đả bỏ tôi đi"bởi một cơn bịnh ngặt nghèo vô phương cứu chửa .
Đó là ngày 01-12 năm Mậu Tí (hưởng dương 54T)

Những đêm thao thức vì một người thân quen nào đó vừa ra đi, tôi chợt nghĩ tới những vòng tay sẽ ôm tôi khi tôi lìa đời. Thế nhưng những vòng tay ấy có ấm áp đến đâu thì cũng không thể xua đi sự giá lạnh của cái chết. Những lúc nầy, tôi chợt thèm đến một vòng tay bè bạn,và dang tay với những người cần tôi cảm thông, chia sẻ như bạn Mỹ Đào. Người hạnh phúc nhất là người đêm đến hạnh phúc cho nhiều người khác. Tôi không chắc mình có đem lại hạnh phúc thật sự đến bạn bè hay không, nhưng tôi tin là mình đã làm được điều gì đó cho bạn bè. Và chỉ riêng ý nghĩ đó thôi cũng làm tôi cảm thấy hạnh phúc.

Bờ vai là chỗ dựa tin cậy để tìm sự cảm thông và an ủi ở lứa tuổi gần đất xa trời. Còn vòng tay lại xoa dịu nỗi đau và chia sẻ niềm hân hoan. Vòng tay có thể nói thay những lời nói mà đôi khi ta không cần phải thốt thành lời:” Mình hiểu được tâm trạng của bạn!”,” Duyên ơi anh nhớ em vô cùng!” ,” Cứ khóc đi để vơi hết những buồn đau!”, hay “Duyên rất quan trọng với anh !”,"Bạn bè rất quan trọng với tôi mong các bạn hãy cảm thông nổi mất mác của tôi"…Và mỗi khi nhận được những thông điệp ấy từ vòng tay của người khác, bạn hãy nhớ rằng bạn đang là người may mắn và hạnh phúc nhất khi người yêu thương bạn ,bạn bè bạn,còn hiện hữu.

Hãy biết trao và nhận những vòng tay, bạn nhé!
Aivi

Nỗi lòng của tôi

Ngoài song thân ra, người tôi biết ơn nhiều nhất là vợ tôi. Cuộc sống tôi có ý nghĩa hơn, sung sướng hơn, hạnh phúc hơn nhờ vợ khôn ngoan dịu dàng. Phần nàng, thì luôn luôn: "Em chỉ muốn làm cái bóng nhỏ và âm thầm bên đời anh thôi". Duyên chưa hề đọc kinh điển, nhưng nàng đã biết chọn chỗ ngồi thấp nhất để được nâng lên cao nhất trong lòng chồng con.


Nầy bạn của tôi ơi!!!
Sự hụt hẩng của tôi làm các bạn mệt nhòa ,là vậy đó bạn ạ !! ..Giờ nầy trên con đường tôi đi ,với tâm trạng thiếu cân bằng ,tôi sẻ cố để bạn đừng suy nghỉ mà diễu cợt tôi .Tôi chỉ mong mình không phải là đề tài cho các bạn diễu cợt ,sự nhận định có thể là thiển cận ,tôi cố chống cự lại bị xô ngã ,tại sao vậy bạn .?!! tôi không cần các bạn quan tâm đến điều đó, mỗi người đều có ý nghỉ riêng của mình trên đầu ba bốn thứ tóc .Ai có thể nói thế thái nhân tình ta hiểu hết đâu.

Ai đó nói gì về tôi hả ??... cũng có thể họ nói tôi chết mê chết mệt ăn không ngon ,ngủ không yên , ba chìm bảy nỗi ,chín lênh đênh về người ấy .Nay tôi tỏ rỏ với lòng mình trên mạng để các ban hiểu thêm về tôi hơn.

Ngày dài mỏi mệt!!, tìm đến các bạn chỉ để vơi đi muộn phiền ,uống tách ca pê ôn chuyện củ, nói cười vui vẻ cho ngày chóng qua,đêm nhiều mộng mị, niềm vui nổi buồn hiện diện trong tôi vô trật tự ,có những lúc ngồi thẩn thờ như người không hồn, ưu tư nuối tiếc về bạn đời của mình ,lại bị bạn nghỉ sai ,cười đùa châm chọc tự cho mình là nhà thông thái nhìn xa hiểu rộng,cái gì cũng biết, tôi không biết là vô tình hay hữu ý mà làm tim tôi đau nhói ,tự thấy mình có lỗi với người đả khuất. Đây không phải là lời than van,mong các bạn hiểu cho rằng,hãy để tôi yên ,tôi mệt mỏi lắm rồi bạn ơi!!...Chỉ vì tôi là người đàn ông xấu số nhất trong đám bạn hiện tại, khó mà tìm được bạn đồng cảm với mình, hiểu được mình .Ở Sài Gòn cũng vậy ăn uống say sưa nhớ gì đến tôi mà cứ lôi tôi vào cuộc, gọi điện về cho tôi bằng thái độ đùa cợt lố bịch, "Về Đà Nẵng sợ nó đánh"câu nói nầy cứ lặp đi lặp lại thành điệp khúc ,không bao giờ quên ,cho dù có nhiều lần tôi bộc bạch nói rỏ cho các bạn rồi,nhưng bạn có tôn trọng tôi đâu,nay tôi phải chuyển tải nổi lòng của mình,chúng ta củng nên hiểu rằng đó chỉ lời đùa nghịch nhưng xét thấy bạn của mình không thích thì không nên đùa dai,bạn có nghỉ là các bạn xúc phạm tôi không? hay là nói đùa cho vui để đỡ say,hay nhỉ !!!..


Tôi cũng khẳn định với các bạn rằng ,khó có thể ai thay thế Duyên của tôi, nết na hiền hậu quý trọng,lể phép với bạn của chồng ,cả một đời tận tụy với chồng con,kể cả những lúc nàng đang bệnh hoạn,luôn lo lắng cho tôi,một,hai câu  đều gọi .Anh Lý của em,tôi luôn tự hào về cách cư xử của vợ tôi,đối bạn bè chồng,gia đình bên chồng luôn chu toàn mọi việc với tấm lòng nhiệt tình không so đo tính toán,luôn là người bạn chung thủy,vui buồn có nhau "Duyên ơi !!..Anh luôn yêu thương và nhớ đến em"

Bạn ơi !!..Nổi đau,sự mất mác đả làm tôi sực tỉnh,nhìn lại mình tôi có nhiều lỗi lầm khi sống với nàng ,đến giờ mới biết cái có trước mắt không thấy trân trọng, khi vuột khỏi tầm tay mới thấy hối tiếc và ân hận ,dòng hồi ức trong lòng tôi luôn tuôn trào ,tôi có nhiều trang mạng cá nhân gia đình,giáo dục con cháu ,hồi ký về người vợ yêu thương của mình v..v...Để giải bày, chỉ mong sao ở phương trời xa xôi đó nàng tha thứ cho tôi.
 
Cũng có đôi lần ,tôi đem tâm trạng của chính tôi,ân cần khuyên các bạn là cái hiện hữu phải biết gìn dử ,chỉ mong các bạn đừng bao giờ vấp phải lỗi lầm như mình , để cả một đời ân hận.Tiếc thương muộn màng.


Cuối cùng tôi nghỉ.Ai..! ?...Không ai có thể thay thế được NHÀ TÔI


Chiếc dép còn lại
Tôi thương vợ tôi nghĩa tình trước sau vuông tròn
Tôi thương vợ tôi tính tình ngay thẳng hiền ngoan
Tôi thương vợ tôi không lượt là sa hoa gấm nhung
Tôi thương vợ tôi biết yêu chồng thương con hết lòng


Dẫu thế nào đi nữa
Dẫu thế nào đi nữa, hãy bỏ qua những điều làm bạn bị xúc phạm, bị tổn thương hay những điều bất công mà người khác có thể đối xử với bạn để tiếp tục sống theo cách mà bạn cho là tốt và đúng nhất. Như thế, dẫu bất cứ lúc nào, và bất kể điều gì có thể xảy ra, bạn vẫn luôn ngẩng cao đầu và không bao giờ phải hổ thẹn hay hối tiếc khi đối diện với lương tâm của chính mình.

<span class=

2 nhận xét:

  1. Đà Nẵng, 28/11/2012
    Đúng! cuối đường của một đời người mang theo là:
    "Ký ức được sẽ chia - trãi lòng ..." dẫu cho buồn vui đâu đó nào ai có hay ? song! sự kiện sau cùng là " nuối tiếc " Nhưng bao giờ cũng đi sau sự việc đã rồi ..? Mong mãi (vạn an + bình an) -luôn đến trọn vẹn (mọi miền - mọi điều - muôn nơi .., để còn phút dành cho sự " CẢM NHẬN LẮNG LÒNG AN VUI " * THH

    Trả lờiXóa
  2. Đà Nẵng, 28/11/2012
    Đúng! cuối đường của một đời người mang theo là:
    "Ký ức được sẽ chia - trãi lòng ..." dẫu cho buồn vui đâu đó nào ai có hay ? song! sự kiện sau cùng là " nuối tiếc " Nhưng bao giờ cũng đi sau sự việc đã rồi ..? Mong mãi (vạn an + bình an) -luôn đến trọn vẹn (mọi miền - mọi điều - muôn nơi .., để còn phút dành cho sự " CẢM NHẬN LẮNG LÒNG AN VUI " * THH

    Trả lờiXóa

Anh Khánh + Công Lý + Thành . 12-24 tháng 9-2011

Gia đình con trai Trưỡng của tôi
SINH NHẬT TAKATRAN cháu nội ông LÝ